Mặc dù có hơi chán nản vì chỉ có thể xử lý vụ kiện đơn giản như vậy, nhưng Thành Dao vẫn nghiêm túc tỉ mỉ xem hết tài liệu vụ ly hôn của Đổng Sơn, sau đó gọi điện thoại cho người đương sự Đổng Sơn.
Đổng Sơn vừa vặn lại rãnh rỗi, nên cô hẹn gặp mặt ông ấy ở quán cà phê tầng dưới Quân Hằng.
Vụ kiện gia đình, không thể so với các vụ kiện còn lại, liên quan rất nhiều đến việc riêng tư và cuộc sống của đương sự, lần gặp mặt đầu tiên mà ở trong phòng họp thì quá mức thương vụ, ngược lại sẽ làm tăng cảm giác phòng bị của đối phương, bất lợi cho liên hệ trao đổi.
Về điểm này, Tiền Hằng đương nhiên không rảnh chỉ bảo cô, nhưng Thành Dao lại là một người thích quan sát học tập, mấy lần giúp Tiền Hằng hẹn buổi gặp mặt đầu tiên với khách hàng, phát hiện anh đều lựa chọn quán cà phê cách văn phòng không xa, điều kiện tĩnh mịch, có cảm giác riêng tư nhưng cũng càng thả lỏng, Thành Dao liền ghi nhớ.
Đổng Sơn đến vô cùng đúng giờ, giống như trước đây, ông ấy ăn mặc giản dị thậm chí có hơi quá, trên khuôn mặt không có một chút lắt léo và khôn khéo của người trung niên làm ăn, ngược lại, thoạt nhìn rất hiền lành an phận đến chất phác.
Nếu như không phải Tiền Hằng cho biết, thì vô luận như thế nào Thành Dao cũng không nghĩ ra một người đàn ông như vậy, lại bởi vì ngoại tình mà nói ly hôn với người vợ từng cùng nhau gây dựng sự nghiệp.
Thành Dao xoắn xuýt không biết nên mở lời như thế nào, thì Đổng Sơn đã mở miệng trước.
Ông ấy khẽ mỉm cười nhìn về phía Thành Dao, ánh mắt hiền hòa: "Tuổi cô và con gái của tôi xấp xỉ nhau."
"Đổng Mẫn sao?"
"Phải." Đổng Sơn thở dài, "Cũng không biết đứa nhỏ này bây giờ đang làm gì, chuyện tôi muốn ly hôn, đối với con bé là đả kích lớn, tôi cũng rất lo lắng, cả đời con bé xuôi gió xuôi nước, tôi với mẹ con bé, thật sự là không dễ dàng gì mới có con bé, thật sự là nâng trong lòng bàn tay sợ tan chảy. Dẫn đến con bé đã quen chuyện gì cũng theo ý của mình, một khi có cái gì mà bản thân không thể nào chi phối được, đều không thể chấp nhận."
Đổng Sơn vừa nói, vừa có chút bất đắc dĩ lại mang theo sự cưng chiều lắc đầu.
Nhìn ra được, ông ấy khá cưng chiều con gái của mình, nhưng mà cho dù con gái đau khổ sụp đổ, cũng không thể nào thay đổi lòng muốn ly dị của ông ấy. Hầu hết phụ nữ sẽ vì con cái mà nhẫn nại không ly hôn, nhưng loại chuyện này, Thành Dao hiếm khi thấy xảy ra trên người đàn ông.
"Lần này luật sư Tiền bảo tôi hẹn ông, là muốn trao đổi phương án kiện tụng với ông." Thành Dao rũ bỏ ý nghĩ trong đầu, bước vào chế độ làm việc, cô lấy ra một bản danh sách, "Đây là phần tài sản chung của ông và vợ cũ của ông mà chúng tôi chỉnh lý lại."
"Phần này chính là dựa theo 《 Luật hôn nhân 》 hiện tại, những tài sản chung này có thể sẽ bị phân chia theo tỷ lệ, bao gồm cổ phần của ông ở Dịch vụ ăn uống Chân Vị, đồng thời phần tài sản phân chia ly dị mà chúng tôi chỉnh lý lại có thể tạo thành ảnh hưởng với công ty của ông." Thành Dao lấy các bản khai và tài liệu cô tự chỉnh lý lại ra, nói liên tục, "Chúng tôi muốn ông nhìn một chút xem có ý kiến gì với lần này không?"
Nhưng mà đối với tài liệu mà Thành Dao khổ cực chỉnh lý lại, Đổng Sơn chỉ lật một cái rồi đặt lên bàn: "Tôi không có ý kiến gì." Ông ấy cúi đầu, "Là tôi có lỗi với Văn Tú."
Mặc dù Tiền Hằng từng nói, Đổng Sơn sẵn sàng nhượng bộ việc phân chia tài sản để ly hôn, nhưng mà chỉ cần là người, thì luôn có nhu cầu, Thành Dao định hướng dẫn từng bước: "Ông không cần xin lỗi, tôi là luật sư đại diện của ông, là vì ông mà tranh thủ quyền lợi, cho dù trong cuộc hôn nhân đã từng sai lầm, nhưng đối với sự thành công của Dịch vụ ăn uống Chân Vị, ông cũng đã bỏ tinh lực, chủ trương tiến hành phân chia tài sản chung cũng rất hợp lý."
"Luật sư Thành, tôi biết cô muốn nói cái gì, cô muốn biết ranh giới cuối cùng tỷ lệ phân chia tài sản trong lòng tôi của vụ kiện ly dị này phải không?" Mặc dù nhìn chất phác, nhưng Đổng Sơn dù sao cũng là một người làm ăn lão làng, nhìn thấy mục đích của Thành Dao, ông ấy đổi một tư thế ngồi, "Tôi thật sự không có ý kiến với cái này, cho dù chia hơn phân nửa cho Văn Tú tôi cũng bằng lòng. Tôi chỉ muốn mau chóng ly dị."
Đổng Sơn dừng một chút, lại tặng thêm một câu, "Càng nhanh càng tốt."
Mặc dù lúc nói đến Đổng Mẫn, trên mặt Đổng Sơn lộ ra chút vẻ mất mác và áy náy, nhưng mà vừa nhắc đến ly dị, cái loại vui vẻ và mong đợi trên người ông ấy dù cho có che giấu hơn nữa cũng có thể để lộ ra ngoài.
Không tiếc bỏ ra bao nhiêu tiền cũng phải mau chóng ly dị...
Trong lòng của Thành Dao đột nhiên lóe lên một suy đoán: "Ông, vị kia của ông, mang thai?"
Mắt của Đổng Sơn sáng rực lên: "Rõ ràng như vậy?" Có lẽ là bị Thành Dao nhìn thấu, Đổng Sơn cũng không còn che giấu nữa, ông ấy thẳng thắn cười ha ha hai tiếng, quét sạch khói mù vừa nãy, cả người giống như bừng sáng, "Còn hai tháng thì sinh, là một đứa con trai!"
Nói đến đứa con trai này, cả người Đổng Sơn đều trở nên vô cùng phấn khởi: "Cho nên tôi muốn nhân lúc trước khi đứa bé chưa được sinh ra, cho nó một danh phận. Nếu không thì sẽ không nhập hộ khẩu được, sau này danh không chính ngôn không thuận, gia đình lại không hoàn hảo, sợ rằng sẽ để lại bóng ma trong lòng đứa trẻ." Nói tới đứa con riêng này, giọng của Đổng Sơn rất dịu dàng và hào hứng, "Tôi đã chờ đứa con trai này, chờ đến mấy chục năm rồi, chờ mong đến chờ mong đi, rốt cuộc cũng xem như không phụ lòng liệt tổ liệt tông của các cụ Đổng gia tôi, sức khỏe của cha tôi cũng không tốt, tôi cũng hy vọng đứa nhỏ này ra đời sẽ tạo bất ngờ cho ông ấy và có thể giao phó..."
Sợ để lại bóng ma trong lòng đứa con riêng, nhưng mà đứa con gái sớm chiều chung sống hơn hai mươi năm với ông ấy liệu có bóng ma trong lòng hay không, đều không nằm trong phạm vi cân nhắc của ông ấy.
Có lẽ cảm thấy bản thân thất thố, Đổng Sơn thu lại biểu cảm trên mặt, khôi phục lại dáng vẻ chất phác hiền lành đó, ông thành thật giải thích với Thành Dao: "Cô cũng biết, tôi có một công ty dịch vụ ăn uống lớn như vậy, về sau lại đầu tư không ít lĩnh vực hỗn tạp, dù sao tôi cũng phải có một đứa con trai kế tục."
Thành Dao nhìn Đổng Sơn trước mắt chỉ hận không thể chia sẻ với toàn thế giới rằng mình sắp có con, chỉ cảm thấy hết sức buồn cười.
Người vợ thanh mai trúc mã cùng gây dựng sự nghiệp với chàng thiếu niên nghèo, còn có cô con gái ở độ tuổi như hoa, đều thua bộ phận sinh dục của đàn ông.
Trước kia khi Đổng Mẫn khóc lóc chất vấn Tiền Hằng tại sao ba cô ấy lại ly dị, có lẽ cô ấy mãi mãi không nghĩ tới, vào khoảnh khắc cô ấy ra đời, bởi vì cô ấy là con gái, nên đã định trước sẽ bị cha mình đặt ở vị trí có thể bỏ đi.
Nhưng mà cho dù là trọng nam khinh nữ, thì đó cũng không phải là lý do để tìm người thứ ba sinh con ngoài giá thú!
Thành Dao nhẫn nhịn, nhưng cuối cùng không nhịn được: "Ban đầu ông không cân nhắc với bà Tưởng sinh con sao? Mặc dù lúc ấy có kế hoạch hóa gia đình, nhưng ông làm ăn mà, cũng không phải là không đóng nổi tiền phạt kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!