Chương 28: Cứ như vậy mà không hề chuẩn bị tâm lý ...

Thành Dao gần như là một cái xác không hồn mà trở về nhà, cô ngẩn ngơ cả người, ngay cả Megatron nhảy lên người cô vô cùng chủ động lấy lòng cô, cũng không làm cho tâm trạng của cô tốt lên.

Vừa vặn tối nay Tiền Hằng có bữa cơm với khách hàng, bỏ bớt việc nấu cơm, Thành Dao quyết định cũng không làm cơm tối nữa, dù sao vào lúc này cô không muốn ăn chút nào.

Cô mở điện thoại, nhìn dãy số quen thuộc của Thành Tích, nhưng lại không dám gọi. Cô sợ nghe được giọng của chị, cô biết bất luận như thế nào Thành Tích cũng sẽ không nói gì, chị ấy luôn ngầm chịu đựng, luôn không đành lòng trách móc người khác, cũng luôn tự mình chịu đựng năng lượng tiêu cực [1], nhưng chính vì vậy, Thành Dao càng không biết đối mặt với chị ấy như thế nào.

[1] Năng lực tiêu cực (): biểu thị sự xấu xa của con người.

Đúng vào lúc này, đột truyền đến âm thanh chuyển động của chìa khóa truyền từ cửa.

Thành Dao dẫn Megatron, cảnh giác rón rén đến cửa, kết quả lại phát hiện là Tiền Hằng.

"Sếp, tối nay không phải anh hẹn ăn cơm với khách hàng người Áo sao?"

Tiền Hằng còn mặc bộ đồ tinh tế mà đắt tiền, anh đưa cổ tay ra, vừa tháo dây đồng hồ đeo tay ra, vừa tự nhiên nói: "À, khách hàng người Áo tạm thời có việc, không đến được."

"Vậy..."

"Vậy cô nấu cơm đi." Mặt Tiền Hằng không chút biểu cảm nói: "Tôi muốn ăn cá tuyết áp chảo [2], bào ngư dầu hào [3], bông cải xanh xào chay, rau trộn mộc nhĩ, thịt kho Đông Pha [4]."

[2] Cá tuyết áp chảo:

[3] Bào ngư dầu hào:

[4] Thịt kho Đông Pha:

Thành Dao trợn mắt há miệng: "Những nguyên liệu nấu ăn này, trong nhà một cái cũng không có đó! Nếu không thì đổi cái khác đi, dựa theo đồ có sẵn trong tủ lạnh, có thể là trứng xào cà chua [5], cần tây xào hoa huệ [6], thịt bò hầm khoai tây, anh xem những món này được không?"

[5] Trứng xào cà chua:

[6] Cần tây xào hoa huệ:

"Ở trong từ điển của tôi, không có lùi lại để tiến một bước [7]."

[7] Nguyên văn (thối nhi cầu kỳ thứ): mang nghĩa không đạt được lợi ích cao nhất ban đầu, thì cũng phải đạt được lợi ích tương đối.

"..."

"Nhưng hôm nay cho cô đãi ngộ đặc biệt, tôi có thể lái xe đưa cô đi mua thức ăn."

Vượt quá dự liệu của Thành Dao, hôm nay Tiền Hằng vậy mà không chỉ bỏ qua mấy tờ Mao gia gia để cho Thành Dao tự đón xe đi mua thức ăn, mà còn chủ động xin đi giết giặc tự mình làm tài xế.

Cho đến khi ngồi trên Bentley lần nữa, Thành Dao còn hơi hoảng hốt, cô nhìn gò má của Tiền Hằng, vẫn còn buồn bực, người này rốt cuộc muốn ăn cá tuyết với bào ngư đến mức nào chứ? Cũng không ngại tự mình lái xe đến.

Mặc dù đi siêu thị cửa hàng, nhưng mà lưu lượng khách buổi chiều vẫn rất lớn, Thành Dao vô cùng thành thạo với nơi này, nhưng mà vị sếp phía sau của cô, thì không phải như vậy.

"Đừng đẩy tôi nữa, bác vừa mới sờ eo của tôi, đó là quấy rối tình dục."

Tiền Hằng đứng trước quầy sữa bò, lạnh lùng nhìn bác gái sau lưng anh mà cảnh cáo.

Vị sếp cao cao tại thượng chưa ăn khói lửa nhân gian [8] này, hiển nhiên ít khi đến siêu thị một mình, càng không biết sức chiến đấu tranh đồ của các bác gái trong siêu thị.

[8] Chưa ăn khói lửa nhân gian (): nghĩa là không phải bình thường.

Trước khi bác gái kia trừng đôi mắt ánh sao, hai tay chống nạnh, tựa như cái compa đứng chuẩn bị phát công, Thành Dao kéo Tiền Hằng ra phía sau mình: "Bác gái, anh ấy trước kia bị người ta quấy rối sờ eo sờ mông á, nên khá nhạy cảm, bác hãy tha thứ tha thứ!"

Bác gái lầm bầm mấy câu, trừng mắt nhìn Tiền Hằng, mới nghênh ngang rời đi.

"Tôi từng bị quấy rối tình dục??? Cô đây là đang ám chỉ cái gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!