Chương 22: Làm sếp, chính là có thể muốn làm gì thì làm như vậy

Chuyển ngữ: Puny

Sau khi thu xếp cho chú chó trong phòng mình xong, Thành Dao vì cảm thấy áy náy, nên chuẩn bị chút trái cây cho Tiền Hằng trước khi ngủ.

Không có chó, Tiền Hằng lại bắt đầu cao quý lãnh diễm.

Thành Dao đưa trái táo đã gọt xong cho anh, anh chỉ liếc sang: "Cắt thành miếng nhỏ."

"..."

Sau khi Thành Dao cắt nhỏ trái táo đưa tới, Tiền Hằng lại hừ một tiếng.

"Cắt nhỏ nữa."

"..."

Được rồi! Thành Dao nghĩ thầm, chuyện con chó quả thật là cô có lỗi trước, bới móc tìm lỗi sai đi! Thành Dao, nhịn một chút trời yên biển lặng, lui một bước trời cao biển rộng!

Cuối cùng, Thành Dao nhẫn nhục, cuối cùng cũng bình định được cảm xúc tôn quý của Tiền Hằng.

"Đúng rồi, buổi tối tôi nhận được phương án thỏa thuận hòa giải mới của Từ Tuấn." Tiền Hằng thoải mái, cuối cùng bắt đầu nói đến chính sự.

"Nhanh như vậy?"

Tiền Hằng hừ cười: "Việc niêm yết lên thị trường NASDA của bọn họ đang bước vào thời gian quan trọng nhất, một khi việc kiện tụng và đóng băng cổ quyền tuôn ra, thì cực kỳ nguy hiểm, đều rất trí mạng. SEC (Ủy ban giao dịch chứng khóang nước Mỹ) nhất định sẽ yêu cầu Từ Tuấn công bố, như vậy rất có thể dẫn đến phía nhà đầu tư rút vốn, nhẹ thì trì hoãn tiến trình đưa ra thị trường, nặng thì trực tiếp kết thúc tiến trình đưa ra thị trường.

Huống chi trong nước còn có một công ty "Khán Tấn TV" cùng loại hình mạng lưới với Trực tuyến Đoàn Đoàn, gần đây cũng muốn nộp đơn đăng ký niêm yết lên SEC, ai chiếm trước cơ hội vàng niêm yết trên thị trường trước, thì người đó sẽ được công chúng ưa chuộng trước một bước. Những đạo lý này, trong lòng Từ Tuấn đều rất rõ ràng."

"Vậy điều kiện thỏa thuận hòa giải như thế nào? Có phải là đặc biệt hậu đãi hay không?"

Tiền Hằng không xem trọng: "Không cần thiết xem, Bạch Tinh Manh không đồng ý. Đợi một chút, ngày mai lại nói với đối phương thỏa thuận hòa giải này vẫn không đạt yêu cầu."

"Vậy..."

"Ngủ." Tiền Hằng ăn xong miếng táo cuối cùng, đứng lên, đơn phương kết thúc cuộc nói chuyện này, "Trước khi ngủ nghiêm cấm bàn công việc."

Thành Dao không nhịn được nói: "Rõ ràng là anh nhắc tới công việc trước, sao lại tiêu chuẩn kép [1] như vậy..."

[1] Tiêu chuẩn kép (): là cách gọi việc nhìn nhận 1 sự việc theo 2 cách khác nhau của cùng 1 người. Tóm lại chính mình làm gì cũng đúng, người khác làm gì cũng sai.

"Ai bảo tôi là sếp chứ." Tiền Hằng từ trên cao nhìn xuống Thành Dao, khẽ mỉm cười, "Thành Dao, cô có thể không biết, làm sếp, chính là có thể muốn làm gì thì làm như vậy."

...

Thành Dao chửi thầm trong lòng một lần nữa, nếu có một ngày cô xoay mình làm đối tác, thì chuyện đầu tiên làm chính là đánh bể đầu chó của Tiền Hằng!

*****

Ban ngày nghĩ gì đêm nằm mơ đấy, trong giấc mơ Thành Dao tóm Tiền Hằng đánh cho một trận, có lẽ là quá mệt, cộng thêm cảm mạo mệt rã rời, nên ngày hôm sau thành công ngủ quên, thẳng đến khi Megatron nhảy lên người cô, cô mới tỉnh giấc.

Sau khi rửa mặt xong thu xếp cho chú chó ổn thỏa, lúc Thành Dao chạy vào trong công ty đã là chín giờ rưỡi...

Đến trễ nửa tiếng.

Thật may không gặp Tiền Hằng, Thành Dao tự cho rằng thần không biết quỷ không hay mà chạy đến chỗ ngồi.

Đàm Dĩnh rất thân thiện: "Hôm nay thật ra thì cô không cần phải đến gấp vậy đâu, Tiền par không có ở đây, tạm thời anh ấy có chút việc gấp với một khách hàng, anh ấy mới chạy đến sân bay rồi."

Thành Dao còn chưa kịp thở, thì nghe Đàm Dĩnh tiếp tục nói: "Dù sao thì Tiền par đã biết cô tới trễ, cho nên cô tới trễ nửa tiếng với tới trễ một buổi sáng, đều giống nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!