Chương 21: Cô với Tiền Hằng?? Hôn?? (2)

Chuyển ngữ: Puny

"Hoàn mỹ, thật sự rất hoàn mỹ." Tiền Hằng lướt một vòng bản thỏa thuận hòa giải, cuối cùng mở miệng, anh khẽ hừ rồi cười một tiếng, sau đó để bản thỏa thuận hòa giải trong tay xuống, "Đáng tiếc tôi không chấp nhận."

...

Cố Bắc Thanh hiển nhiên bất mãn với thái độ ung dung của Tiền Hằng, có hơi gay gắt nói: "Luật sư Tiền, anh không đồng ý, đương sự của anh có đồng ý với ý kiến của anh không? Anh căn bản không liên hệ với đương sự, vì tư lợi của mình mà từ chối phương án hòa giải chúng tôi cung cấp..."

"Ha? Tôi tư lợi vì cái gì? Phần tài sản phân chia này, cuối cùng đều là vào trong tay cô Bạch, có quan hệ gì với tôi?"

Cố Bắc Thanh cười lạnh một tiếng: "Cái mà luật sư Tiền và cô Bạch ký, chỉ sợ là đại diện rủi ro rồi, một khi hòa giải rút đơn kiện, anh sẽ không thể nhằm vào tài sản phân chia để tiến thành thu lệ phí theo tỷ lệ."

Tiền Hằng cũng không giận, anh nhàn nhạt nở nụ cười: "Thứ nhất, từ trước đến nay Tiền Hằng tôi ký đại diện rủi ro, thì dù hòa giải rút đơn kiện hay là kiện tụng, thậm chí là kết thúc đại diện, đều phải dựa theo tỷ lệ mà trả tôi phần phí luật sư tương ứng; thứ hai, tòa án tối cao đã sớm có phán lệ, cho dù đương sự hòa giải, thì luật sư vẫn có thể thu phí đại diện rủi ro cao hơn 24%, anh không biết sao?"

Mặt Cố Bắc Thanh có hơi khó coi, đương nhiên, anh ta đã đoán sai sức chiến đấu của Tiền Hằng, càng không hiểu tính kịch độc của Tiền Hằng.

Rõ ràng làm cho luật sư đối phương có chút khó chịu, nhưng mà Tiền Hằng lại rất hưởng thụ loại lăng nhục này, tâm trạng của anh xem ra rất xán lạn, khóe miệng thậm chí mang theo nụ cười.

Vô cùng anh tuấn, nhưng cũng vô cùng tà khí.

"Tôi từ chối tiếp nhận bản thỏa thuận hòa giải này, là bởi vì tôi biết, cái này còn chưa phải là phương án hòa giải tốt nhất, các anh có thể đưa ra nhiều hơn." Giọng anh chắc chắn, "Anh Từ, công ty của anh đang trong thời kỳ mấu chốt đưa ra thị trường, trong giai đoạn đưa ra tòa, chúng tôi sẽ nộp đơn xin đóng băng cổ quyền mấu chốt của công ty, điều này đối với việc đưa ra thị trường có ý nghĩa là gì thì ông rất rõ ràng, sau khi đưa ra thị trường tài sản của ông sẽ tăng theo bội số giá trị tài sản, so với những thứ này, thì số tiền hòa giải anh dành cho vợ trước của anh, chỉ như hạt cát trong sa mạc."

"Nhưng mà." Tiền Hằng cười một tiếng, cố ý dừng một chút, "Nếu như chúng tôi không chấp nhận phần thỏa thuận hòa giải này, ông đưa ra thị trường thất bại, thì ông thử dự trù giá trị tài sản sẽ bốc hơi là bao nhiêu trăm triệu? Cho nên rốt cuộc ký thỏa thuận hòa giải là có lợi với ai, thì các anh nghĩ rõ ràng rồi lại tới nói với tôi."

*****

Một màn nói chuyện giữa luật sư song phương, cuối cùng cũng không vui mà giải tán.

Lúc sắp đi, sau khi Từ Tuấn đi trước, Cố Bắc Thanh mới xoay người lại cười với Thành Dao: "Đợi rãnh rỗi chúng ta tụ tập."

Lúc này mới hơi hòa dịu bầu không khí gươm súng sẵn sàng.

Mặc dù sách lược của Tiền Hằng hoàn toàn không sai, nhưng Thành Dao vẫn có hơi nghi ngờ, sau khi đối phương đi, cô không nhịn được hỏi: "Sếp, trực tiếp từ chối nói chuyện như vậy, thật sự không có vấn đề gì sao?"

"Đương nhiên là có vấn đề." Tiền Hằng lạnh lùng liếc Thành Dao, "Luật sư, dù có lợi hại hơn nữa, thu phí cao hơn nữa, cũng không thể thay đương sự đưa ra bất kỳ quyết định nào, cho dù người đương sự đưa ra quyết định sai lầm, cô với tư cách là luật sư, cũng chỉ có thể tôn trọng sự lựa chọn của cô ấy."

"Vậy..."

"Trước khi gặp mặt Từ Tuấn, tôi đã nói chuyện với Bạch Tinh Manh, cô ấy không chấp nhận hòa giải, bất luận Từ Tuấn có đưa ra điều kiện hòa giải gì."

"Vậy tại sao anh còn bảo Từ Tuấn trở về suy nghĩ chứ, không cung cấp phương án luôn không phải tốt hơn sao?"

"Vì cho anh ta hy vọng hòa giải."

"Sao?" Thành Dao có hơi không hiểu, nếu không định chấp nhận hòa giải, tại sao còn muốn cho người ta hy vọng hòa giải, "Cho nên anh làm như vậy là bởi vì có thể mê hoặc bọn họ, để cho bọn họ phân tâm? Không chuẩn bị kiện tụng thật tốt sao?"

Tiền Hằng dùng một loại biểu cảm nhìn người bệnh thiểu năng nhìn Thành Dao: "Cô cảm thấy tôi cần mê hoặc người khác mới có thể thắng sao?"

"..."

"Không có nhiều cái vì sao như vậy, đây là ý của Bạch Tinh Manh. Là một luật sư, làm tốt chuyện của mình là được, không cần đi tìm tòi nghiên cứu thế giới nội tâm của đương sự." Tiền Hằng liếc Thành Dao, "Ngược lại là cô, đừng bởi vì có quan hệ cá nhân thiện cảm với luật sư của đối phương, mà không chuyên nghiệp với vụ kiện."

Thành Dao:???

Từ cái mũi cao quý lãnh diễm của mình Tiền Hằng hừ một tiếng: "Đừng chống chế, cô cho rằng tôi mù sao? Ngay trước mặt của tôi, còn mắt đi mày lại với luật sư của người ta."

Thành Dao:???

"Nếu như đối phương là bạn trai cũ hoặc là bạn trai hiện tại của cô, thì cô cần tránh đi, sớm xin phép tôi đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!