Chương 20: Cô với Tiền Hằng?? Hôn?? (1)

Chuyển ngữ: Puny

Ngay lúc rơi xuống nước, Thành Dao cuối cùng cũng được như nguyện thấy nét mặt bình tĩnh của Tiền Hằng bị đập tan. Anh cau mày, tựa như còn chưa thích ứng với tai nạn xuất hiện đột ngột này, đôi mắt mở to, sau đó cùng Thành Dao rơi xuống nước.

Thành Dao biết bơi, vì vậy sau khi cô rơi xuống nước thì buông Tiền Hằng ra, muốn leo lên thuyền trước, rồi sẽ túm Tiền Hằng lên.

Đáng tiếc cô không ngờ tới, nước hồ tháng mười một quá lạnh, cô còn chưa đạp nước mấy cái, thì chân chuột rút.

Xong rồi xong rồi, quả nhiên là trời cao đố kỵ anh tài...

Đây là suy nghĩ trong nội tâm lúc Thành Dao chìm xuống.

Nước hồ quá lạnh, bởi vì cô bị chuột rút nên không thể nào nhúc nhích, bơi không được, chỉ có thể trơ mắt nhìn ánh sáng mặt nước cách cô càng ngày càng xa, may mà nín thở, nhưng mà khi chìm xuống, Thành Dao chỉ cảm thấy lồng ngực khó chịu, không khí còn lại trong miệng cũng nhanh chóng cạn kiệt, tiếp theo sau đó ——

Tiếp theo sau đó, chính là sặc nước, sau đó chết chìm.

Lúc này, Thành Dao không lạc quan nổi nữa, bắt đầu sợ hãi. Nước mang theo nhiệt độ thấu xương, mà nỗi sợ hãi chết chìm và bỏ mạng càng giống như một đôi tay lạnh như băng, như bóng quấn quanh cô, thiếu dưỡng khí, nghẹt thở, còn có áp lực nước, làm cho Thành Dao bắt đầu giãy dụa.

Cô không thể nào hít thở, không thể nào kêu cứu, không thể nào chạy thoát.

Giống như đi trên vách đá của cái chết, Thành Dao cảm thấy nỗi sợ hãi phát ra từ nội tâm.

Cô la lên trong lòng, ai có thể tới cứu cô.

Mau cứu cô...

Ngay tại lúc Thành Dao sắp mất đi ý thức ngột ngạt không thở ra hơi, thì có một đôi tay, kéo nước, đỡ Thành Dao lên, sau đó là một đôi môi lạnh lẽo, dán lên môi Thành Dao.

Lúc Thành Dao đang hít thở khó khăn, thì có người thở một hơi cho cô.

Trong nước rất đen, mắt Thành Dao cũng bị nước hồ làm cho không mở ra được, cô không thấy rõ người đến, chỉ là ôm chặt đối phương trong tiềm thức.

Cánh tay của đối phương mạnh mẽ mà có lực, cho dù quanh mình là vùng nước lạnh như băng, nhưng Thành Dao vẫn cảm thấy an tâm lại an toàn, đối phương cứ như vậy mà kéo Thành Dao, cùng bơi, cho đến khi lên khỏi mặt nước.

Được hít thở không khí trong lành cảm nhận ánh mặt trời một lần nữa, Thành Dao gần như bật khóc vì sung sướng, nhưng khi cô quay đầu lại, muốn cảm ơn người đã cứu cô, lại nhìn thấy khuôn mặt anh tuấn của Tiền Hằng gần trong gang tấc.

Vẻ mặt của anh vẫn khó coi giống như trước đây, tóc còn ướt nhẹp nhỏ nước, đường cong sống mũi vẫn thẳng tắp giống như lần đầu gặp khiến cho người ta nghi ngờ là nâng, lông mi dài dính nước, môi mỏng gợi cảm khẽ vểnh...

Đợi một chút... môi...

Cho nên vừa nãy ở dưới nước???

Mặc dù là thở khí...

Nhưng, cô với sếp của cô miệng đối miệng...

Cô với Tiền Hằng??? Hôn??

Thành Dao giống như bị búa đập một cái, hoàn toàn bị sốc vì cái sự thật đáng sợ này. Vừa nãy còn bởi vì rơi xuống nước mà cả người lạnh như băng, đột nhiên giống như bị châm một ngọn lửa lên vậy, cả gương mặt hoàn toàn bị thiêu.

Sau này làm sao có thể gặp Tiền Hằng đây?

Thành Dao hoàn toàn không biết giờ phút này nên đối mặt với vị sếp kịch độc này của mình như thế nào.

Làm sao bây giờ?

Được rồi! Giả chết đi!

Rõ ràng là tỉnh táo, nhưng Thành Dao vẫn lựa chọn nhắm hai mắt lại, hình ảnh này rất đẹp, cô thật sự không dám nhìn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!