Chương 17: Đàn ông chúng tôi, rất là phức tạp

Bởi vì sự đồng cảm với Bạch Tinh Manh, Thành Dao vô cùng để ý đến vụ kiện của cô ấy, tôi hôm qua lại tăng ca làm việc chuẩn bị tài liệu khởi tố, ngày hôm sau vừa rạng sáng, đã gửi toàn bộ tài liệu cho Tiền Hằng xem xét.

Mặc dù miệng thật sự độc, nhưng đối với công việc, Tiền Hằng lại là người vô cùng có trách nhiệm, rất nhanh, Thành Dao nhận được mail trả lời của anh, bản dự thảo đơn khởi tố của cô, đã được đính chính lại kiểu mẫu, còn kèm thêm một vài giải thích lý do sửa đổi.

Vì vậy hiệu suất của Thành Dao vô cùng cao, hôm nay đã đưa tài liệu lập án đến tòa.

Nhưng mà cô vừa trở về từ tòa án, thì ngay tại cửa chính Quân Hằng gặp phải vị khách không mời mà đến ——

Đổng Mẫn.

Nhưng mà Đổng Mẫn trong lần gặp trước còn vênh váo đắc ý cả người ăn mặc trang điểm đẹp đẽ, thì hôm nay sắc mặt lại tái nhợt đôi mắt sưng đỏ, hoàn toàn không giống dáng điệu trước đây, Thành Dao đi tới trước mặt cô ấy, Đổng Mẫn cũng không rãnh rỗi liếc mắt nhìn, cô ấy hình như có chuyện khác quan trọng hơn, Thành Dao chỉ thấy cô ấy đi nhanh vào cửa Quân Hằng, vẻ mặt đau thương.

"Tiền Hằng! Tiền Hằng đâu! Tôi tìm Tiền Hằng!"

Nhân viên lễ tân chặn lại: "Cô Đổng, cô có hẹn trước không? Không hẹn trước thì..."

Đổng Mẫn bị từ chối, hốc mắt của cô ngậm nước mắt, môi có hơi run rẩy: "Không được, tôi phải lập tức gặp được Tiền Hằng, tôi phải hỏi rõ ràng, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì!"

"Thành Dao!"

Ngay tại lúc Đổng Mẫn bất lực, thì cô ấy liếc đến Thành Dao đứng sau lưng cô ấy, Đổng Mẫn thường ngày đa nghi, nhưng giờ phút này lại hoàn toàn không hỏi tại sao Thành Dao xuất hiện ở Quân Hằng, cô ấy chỉ là xông lên, nắm tay của Thành Dao: "Cô ở đây, có phải Tiền Hằng cũng ở đây không, van xin cô, để cho tôi gặp mặt Tiền Hằng, tôi thật sự có chuyện quan trọng..."

Đổng Mẫn tạo ra tiếng động khá lớn ở khu làm việc, mấy người luật sư còn lại cũng đã thò đầu ra nhìn.

Thành Dao có hơi khó xử: "Luật sư Tiền thật sự không có ở đây, buổi sáng đi ra ngoài mở phiên toàn rồi..."

Đừng nói bây giờ anh thật sự đi ra ngoài, cho dù không đi ra ngoài, chắc chắn cũng muốn giật dây cô chặn người lại, Thành Dao lau mồ hôi, phải cản lại, nếu không Tiền Hằng sẽ giết chết mình mất.

Cũng không biết là cái vận khí gì, cô vừa mới nói những lời đó xong, thì Tiền Hằng từ cửa chính đi vào, xem ra điều trần tại tòa án rất thuận lợi, giờ này mà đã kết thúc.

Tiền Hằng nhíu mày, vừa định chất vấn một đám người tụ tập ở cửa, ánh mắt liền không hề phòng bị mà chạm với ánh mắt của Thành Dao.

Thành Dao đang nháy nháy mắt với anh, tựa như một người nằm vùng vụng về, đang ám chỉ phía trước nguy hiểm, mà trong khoảnh khắc Đổng Mẫn nhìn thấy Tiền Hằng, trên mặt Thành Dao lóe lên vẻ tuyệt vọng hy sinh oanh liệt.

Tâm trạng của Tiền Hằng đột nhiên có chút vui thích, anh nghĩ, biểu cảm của cô ngược lại rất phong phú, rất có tính giải trí.

*****

So với sự bình tĩnh của Tiền Hằng, thì Đổng Mẫn kích động hơn nhiều, cô ấy cao giọng nói: "Tiền Hằng!"

Khi Thành Dao cho rằng Tiền Hằng trở về sẽ cho mình một cái ánh mắt chết "làm việc không có lợi", nhưng không ngờ, Tiền Hằng cũng không có né tránh Đổng Mẫn.

Chỉ là thái độ của anh, mặc dù chủ động, nhưng lại vô cùng lạnh lùng: "Vụ kiện của cha cô, tôi không thể nói với cô, cô không cần tới tìm tôi."

Đổng Mẫn nóng nảy: "Đó là ba tôi! Tại sao tôi không thể biết!"

"Bởi vì đương sự của tôi là ông ấy, không phải con gái của ông ấy. Tôi chỉ bảo vệ lợi ích của ông ấy, sự riêng tư của ông ấy, mà không phải là cô."

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì, Tiền Hằng, anh nói rõ ràng, tại sao ba tôi đột nhiên đưa ra tòa muốn ly dị với mẹ tôi? Bọn họ không phải vẫn luôn rất đằm thắm sao? Căn bản không có ý nghĩa gì! Căn bản không thể! Rõ ràng một tuần trước còn nói tháng sau sinh nhật mẹ tôi ông ấy muốn dẫn bà ấy đến chỗ gặp nhau lần đầu tiên của bọn họ, có phải có nhầm lẫn gì hay không?"

"Lời này cô không nên tới hỏi tôi, tôi chỉ là luật sư đại diện cho cha cô, cô đi hỏi chính cha cô." Đối mặt với vẻ mặt lã chã muốn khóc của Đổng Mẫn, Tiền Hằng lại hoàn toàn không biểu cảm, anh chỉ nâng cánh tay lên nhìn đồng hồ, "Thành Dao, nếu như cô Đổng không nói chuyện bàn luận nghiệp vụ với chúng ta, thì tiễn khách đi. Chúng ta là công ty luật, không phải studio phim gia đình máu chó phát lúc tám giờ."

Tiền Hằng nói xong, lại quét mắt một vòng khu làm việc: "Những người đang thò đầu ra có phải chê lượng công việc không đủ thỏa mãn hay không?"

Anh vừa mới nói lời này xong, một nhóm người Lý Minh Lỗi, Vương Lộ, Đàm Dĩnh đều cúi cái đầu bát quái đang ngó ra xuống.

Tiền Hằng hừ một tiếng, trở về văn phòng.

*****

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!