Chuyển ngữ: Puny
"Sếp..."
Tiền Hằng ngồi trước bàn làm việc, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên: "Trên bàn lễ tân có một xập tư liệu Bạch Tinh Manh chuyển phát nhanh tới, là một vài manh mối tài sản chung trong cuộc hôn nhân mà cô ấy tự mình lọc, trước tiên cô thử đi nghiên cứu nó, sau đó phân loại các tư liệu có giá trị ra, ngoài ra phán quyết ly hôn giữa Bạch Tinh Manh và Từ Tuấn, hãy xem thật kỹ, nhất là liên quan đến việc phân chia tài sản, một tiếng sau Bạch Tinh Manh sẽ đến gặp chúng ta, nói về phương án kiện tụng bước tiếp theo, cô chuẩn bị phòng họp."
Hả?
Thành Dao vốn đang ôm nỗi lo sợ bị Tiền Hằng trả đũa, nhưng mà bước vào văn phòng của anh, lại không nghĩ đến một chữ Tiền Hằng cũng không đề cập đến chuyện tối hôm qua, chỉ là sắp xếp công việc bình thường.
"Còn nữa, nhớ lập một danh sách các bằng chứng về tài sản ẩn của Từ Tuấn mà chúng ta hiện có."
Thành Dao khẽ gật đầu, nội tâm vô cùng xấu hổ, xem ra bản thân thật sự là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi, Tiền Hằng là một người đàn ông cộng sự chu đáo, làm sao có thể so đo từng tý với người mới say rượu chứ.
Càng nghĩ như vậy, Thành Dao càng muốn làm chút chuyện sửa chữa. Cô nhìn gò má anh tuấn của Tiền Hằng, chủ động xin đi đánh giặc nói: "Sếp, có cần cà phê không? Tôi giúp anh đi chuẩn bị."
"Không cần. Cô làm xong công việc thuộc trách nhiệm của mình là được, loại chuyện pha cà phê này không cần cô."
"Không sao, trước kia tôi làm ở một công ty, cũng thường giúp luật sư chuẩn bị."
"Tôi không cho rằng loại chuyện pha cà phê này thuộc về công việc của một nữ luật sư nên làm. Cô ở đây để làm luật sư, không phải làm công việc hành chính, tôi hy vọng cô đừng cho rằng mình pha cà phê cho đồng nghiệp hay sếp là thể hiện mình rất thân thiện, điều này rất không chuyên nghiệp." Lần này cuối cùng Tiền Hằng cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh lùng hời hợt, nhưng giọng nói lại nghiêm khắc, "Cô xem bình thường có người nào bảo luật sư nam đi pha cà phê cho người khác sao?
Ở nơi làm việc pháp luật, phụ nữ và đàn ông là bình đẳng, không có phái nào sinh ra thích hợp làm loại công việc phụ trợ pha cà phê, in văn kiện, photo scan, cô nhớ kỹ điểm này."
Kể từ khi tốt nghiệp đến nay, bất kể là ở đơn vị thực tập, hay ở một công ty luật, Thành Dao đều rất hay bị sai đi làm những chuyện mang tính chất thư ký, nói thật, trong tiềm thức, Thành Dao là kháng cự lại, không ai vui lòng dành bốn năm học luật khoa chính quy vào công ty luật làm việc vặt.
Cô muốn chính thức tiếp xúc với vụ kiện, nhưng thời gian lâu dài, sự không cam lòng lúc mới bắt đầu cũng bị thực tế mài mòn hết góc cạnh. Cho đến giây phút bị Tiền Hằng nói như vậy, Thành Dao mới ý thức đến, bản thân trong lúc vô tình, gần như cũng thầm chấp nhận loại quy tắc ngầm ở chỗ làm việc này —— từ trước đến nay con gái càng khó tiếp xúc với công việc chính hơn con trai.
"Tôi sẽ nói với Bao Duệ, bảo cậu ta không ném những công việc mang tính chất thư ký này cho cô."
Thành Dao đột nhiên cảm thấy rất cảm kích, mặc dù Tiền Hằng tính tình kém thái độ cũng không tốt, nhưng mà là một người đàn ông, có thể nói ra những lời này, nội tâm của Thành Dao cảm thấy kính nể.
"Cám..."
"Đừng mong rót cho tôi một tách cà phê thì muốn ám chỉ rằng cô là một người phụ nữ rất yếu đuối, ở chỗ của tôi, không tồn tại. Nguyên tắc của tôi trước sau như một, dùng đàn ông như thú vật, dùng phụ nữ như đàn ông, khi không đủ đàn ông, thì cũng dùng phụ nữ như thú vật." Tiền Hằng cười cười, "Dù sao thời đại mới rồi, cũng không nói tới nữ quyền đâu?
Ưu đãi với phái nữ chính là một loại kỳ thị khác."
"..."
"Nếu như cô pha cà phê cho tôi vì muốn nhận tội những chuyện tối hôm qua với tôi, vậy thì không cần."
Thành Dao kinh ngạc vui mừng ngẩng đầu lên, muốn cảm ơn sự khoan hồng độ lượng của Tiền Hằng. Nhưng mà ——
"Đây không phải là chuyện một tách cà phê là có thể xóa bỏ." Tiền Hằng liếc nhìn Thành Dao, "Đã đến công ty rồi, nên tôi cũng không đi đường tắt pháp luật nữa, âm thầm giải hòa đi. Tôi đã lập thẳng một danh sách các thiệt hại kinh tế gửi cho hộp thư email của cô, cô kiểm tra một chút."
Thành Dao kinh ngạc nói: "Ý của anh là, tôi phải bồi thường tiền cho anh?" Cô nhanh trí giải thích, "Sếp, tối hôm qua tôi uống say, thật ra thì tôi cũng không nhớ rõ tôi đã làm cái gì, đối với hành vi của mình tôi đã mất kiểm soát rồi, phải làm cái gì, tôi thật sự là vô ý thức..."
"Cô mấy tuổi?"
"Sao? 23 tuổi tròn."
Tiền Hằng mấp máy môi: "Cô có bệnh tâm thần sao? Thỉnh thoảng bị cũng được."
Cái này có vấn đề gì??? Thành Dao mặt đầy mờ mịt nói: "Không có."
Tiền Hằng hừ lạnh một tiếng: "Ở độ tuổi 18 tuổi tròn, không phải bệnh nhân tâm thần thì không thể nào không nhận ra hành vi của mình, không đáp ứng đủ định nghĩa của người hạn chế năng lực hành vi, vậy thì phải chịu trách nhiệm với hành vi của mình, uống rượu cũng không phải là lý do trốn tránh trách nhiệm pháp lý."
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!