Chương 114: Phiên Ngoại 2 Anh Muốn Có Một Đứa Con Có Đôi Mắt Giống Như Em”

Hôm nay Thành Dao không tăng ca, cô về nhà sớm, nhưng mà cũng không nóng vội chuyện gì, chỉ cắn môi mặt đỏ tới mang tai mở to mắt nhìn bộ quần áo trên ghế salon kia, nội tâm giãy giụa.

Bản thân cô đáng lẽ không nên cầu xin buông tha, đồng ý yêu cầu của Tiền Hằng.

Tiền Hằng phải đi công tác cả tuần, buổi tối thứ sáu trước khi đi công tác, đã quang minh nói muốn làm lượng công việc của một tuần sau, bắt đầu từ bảy giờ tối, anh đã không để cho Thành Dao xuống giường, cuối cùng Thành Dao chịu thua phải nghẹn ngào, e lệ đủ kiểu mà buộc phải thỏa mãn một yêu cầu của anh.

Chỉ là lúc đó Thành Dao hoàn toàn không nghĩ tới, Tiền Hằng sẽ đề ra loại yêu cầu này.

Cô nhìn qua bộ đồng phục y tá trên ghế sa lon, thật sự xấu hổ muốn chết.

Nhưng mà dựa trên cái tính nói một không nói hai và sự dũng mãnh trên giường của Tiền Hằng, thì Thành Dao cũng biết, bản thân cô đêm nay, chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.

Một Tiền Hằng đi công tác bảy ngày về nhà, sẽ đáng sợ thế nào, Thành Dao chỉ nghĩ lại, mà khuôn mặt đã đỏ bừng.

Vợ chồng những gia đình khác đều là sinh hoạt vợ chồng không hài hòa, nhưng Thành Dao lại không nghĩ tới, đến phiên mình, lại vô cùng hài hòa đến mức rối ren.

Cô khi đối mặt với Tiền Hằng, vẫn sẽ xấu hổ, nhất là thời điểm làm, quả thực là xấu hổ đến mức muốn tìm chỗ trốn.

Nhưng mà đã đồng ý rồi, thì không thể đổi ý nữa, Thành Dao nhìn đồng hồ, cách thời gian người đàn ông này về nhà còn nửa tiếng, lại lo nếu như không đi chào đón thì càng bị trừng phạt lớn hơn....!

Thành Dao cắn răng, đỏ mặt mở gói đồng phục y tá ra.

Nhưng cô hoàn toàn không ngờ tới, bộ đồng phục y tá mà Tiền Hằng đặt, lại nhỏ hơn một chút, mặc dù eo cô nhỏ, chung quy thì cũng có thể mặc vào, nhưng mà váy y tá lại ngắn đến mức gần như chỉ có thể che được qu@n chữ T màu hồng phấn, mà phần ngực thì quả thực không dám nhìn thẳng, mặt trước bộ đồng phục y tá này có ba cái cúc áo, hoàn toàn không thể gài được, Thành Dao vô cùng để cố gắng mặc vào, bộ đồng phục y tá này nhỏ đến nỗi căn bản không thể nào mặc được nội y, vừa soi gương, Thành Dao thiếu chút nữa đã ngại đến ngất đi.

Bộ đồng phục y tá tình thú này vì muốn đạt được hiệu quả, mà làm rất mỏng, bởi vì nguyên nhân không bao hết phần ngực, nên Thành Dao bây giờ, hoàn toàn là kiểu ngực khủng, bên trong đồng phục y tá màu trắng, là rãnh sâu, còn có bộ ng ực tròn trịa vô cùng sống động, những chi tiết khác của bộ đồng phục y tá này làm cũng không tệ, nếu như không phải bộ đồ này theo phong cách quá gợi cảm lồ lộ, thì những chi tiết không đáng kể khác cũng làm gần sát đồ y tá trong bệnh viện mặc.

Thành Dao cố gắng không nhìn xuống ngực mình, cố gắng để cho bản thân bình tĩnh lại...!

Trong khi cô vất vả lắm mới bình tĩnh lại được, thì người vừa mới đi công tác về, xuống máy bay đã chạy thẳng về nhà, vừa mở cửa ra, nhìn thấy "y tá nhỏ" của mình dịu dàng ngồi trên ghế salon, liền hoàn toàn mất bình tĩnh.

Đôi mắt Thành Dao ươn ướt, bờ môi màu hoa hồng nhẹ nhàng cắn, bộ ng ực trập trùng lên xuống theo hô hấp của cô, mềm mại lại mê người.

Cô nhìn về phía Tiền Hằng, lắp bắp nói: "Tiền.

Bác sĩ Tiền."

Cô giống như món quà được đóng gói tinh tế, bản thân duỗi ra dây ruy băng xinh đẹp, đem tới tay Tiền Hằng, chờ đợi anh mở quà.

Thành Dao xấu hổ đến sắp bùng nổ, người đàn ông Tiền Hằng này, ngoại trừ lúc vào cửa hô hấp dồn dập ra, thì bây giờ lại vô cùng bình tĩnh, anh từ chối cho ý kiến nhìn về phía Thành Dao, bộ dáng vô cùng lười nhác: "A? Y tá Thành à? Tại sao em không ở bệnh viện, mà lại ở trong nhà của anh?"

Thành Dao cắn môi một cái, đành phải phối hợp diễn tiếp: "Bác sĩ Tiền.

Hôm nay là cuối tuần, bệnh viện chỉ có cấp cứu, em nghe nói anh xin nghỉ, nên muốn để anh xem giúp em." Cô nhỏ giọng nói, "Em...! bệnh của em, hình như là hơi sốt."

"Thật sao?" Mặc dù giọng nói vẫn thoải mái như cũ, nhưng mà Tiền Hằng cuối cùng cũng lấn người tới, đến gần Thành Dao, anh cúi người, ghé vào bên tai Thành Dao, "Vậy để cho anh kiểm tra em một chút." Anh dừng một chút, giọng nói mang theo chút th ở dốc, "Kiểm tra toàn thân."

Mà dựa theo giọng nói của anh, liền có một bàn tay lành lạnh mang theo ý đồ, từ dưới váy từ từ đi lên thăm dò eo của Thành Dao.

"Nhiệt kế hư rồi, anh phải tự mình đo." Một tay của Tiền Hằng chu du trên da thịt Thành Dao, một tay trêu chọc rồi cắn vành tai của cô.

Thành Dao chống cự yếu ớt: "Vậy.

Vậy tại sao phải chạm chỗ này."

"Bởi vì sợ đo nhiệt độ một phần không đúng, nên phải đo toàn thân." Tay của Tiền Hằng không hề an phận dừng lại ở eo của Thành Dao, mà anh còn một đường hướng lên, nhưng lại gặp trở ngại, anh cố ý mua đồ nhỏ hơn một chút, bây giờ tay hoàn toàn không thể nào đi lên ngắt lấy bộ ng ực mềm mại kia.

Tiền Hằng không thể không lấy tay mình ra.

Mà ngay tại lúc Thành Dao cho rằng Tiền Hằng đã từ bỏ tiến công mà thở phào một hơi, thì cái tay không an phận kia, đã đến ngực của Thành Dao, không thể nào công phá từ trong, thì mạnh mẽ tiến công từ ngoài, một tay Tiền Hằng ôm eo Thành Dao, một tay thuần thục mở cúc áo đồng phục y tá của Thành Dao, mặc dù chỉ mở hai cái, đồng phục y tá vẫn bó sát người Thành Dao, nhưng mà lồ ng ngực của cô, lại bởi vì được mở trói buộc cúc áo, dưới bộ đồng phục mỏng như cánh ve kia, bộ ng ực trắng như tuyết theo động tác của cô mà như ẩn như hiện, chỉ cần khẽ động đậy, thì toàn bộ điểm quan trọng đều lộ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!