Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Giang Tỉnh Tỉnh đã đồng ý với Thương Giới, đầu xuân năm sau sẽ nỗ lực cùng anh sinh một đứa trẻ.
Nhưng từ mùa xuân đến mùa hạ, đứa trẻ vẫn không thấy đâu.
Hình như hai người Mai Ngọc và Phạm Nhã Trân còn sốt ruột hơn cả hai vợ chồng, thi thoảng lại mời đến đủ loại thầy trung y, bốc thuốc điều trị cơ thể.
Bác sĩ nói có lẽ hồi nhỏ Giang Tỉnh Tỉnh rơi xuống sông, bị lạnh, khí lạnh xâm nhập vào cơ thể, không dễ có thai.
Việc này không gấp gáp được, cần điều trị lâu dài.
Đương nhiên, người luôn muốn trở thành bố
- Thương Giới, trước mặt hai người mẹ vẫn biểu hiện dáng vẻ thong dong bình tĩnh.
"Không gấp, Tỉnh Tỉnh còn trẻ."
"Mẹ, mẹ không cần nhọc lòng đâu, không có con cũng không ảnh hưởng gì."
"Cô ấy vừa giành được danh hiệu ảnh hậu, sinh con thì lại chậm trễ công việc."
...
Lâm Xuyên ám chỉ với Thương Giới rất nhiều lần, thật ra... Đôi khi vấn đề không nhất định sẽ xuất hiện trên người phụ nữ.
Thương Giới tức tối nhìn anh ấy, rất có lực uy hiếp mà cảnh cáo anh ấy, nếu còn dám nói như vậy, dù anh có vấn đề hay không thì cũng sẽ khiến Lâm Xuyên có vấn đề.
Lâm Xuyên rất bất đắc dĩ, dù tổng giám đốc Thương trâu bò, nhưng cũng không thể giấu bệnh sợ thầy được.
Nếu thật sự có vấn đề, vẫn nên kiểm tra rõ ràng sớm chút, kịp thời chữa bệnh, đỡ phải lúc nào cũng "lăn qua lăn lại" phu nhân.
Thương Giới và Giang Tỉnh Tỉnh "lăn lộn" trong nhà, thật ra cũng không chỉ vì có con, hai vợ chồng gắn bó keo sơn, tình cảm tốt, tự nhiên sẽ như vậy.
Nhưng lời Lâm Xuyên nói tựa như một hạt giống, dần dần sinh trưởng trong lòng anh.
Đúng là có độc.
Một buổi sáng, Giang Tỉnh Tỉnh phát hiện người nào đó chưa sáng đã rời giường, sau khi mặc đồ đàng hoàng thì cả Lâm Xuyên cũng không mang theo, một mình lái xe ra cửa.
Giang Tỉnh Tỉnh khá tò mò, đi theo anh đến cổng lớn bệnh viện.
Trên tường đại sảnh bệnh viện treo một băng chữ đỏ:
"Thật ra đàn ông càng cần quan tâm hơn nữa".
Giang Tỉnh Tỉnh hoang mang.
Thế mà anh anh anh... lại vào nam khoa.
Xếp hàng, đăng ký, lấy mẫu, đưa vào phòng xét nghiệm... toàn bộ hành trình Thương Giới luôn sầm mặt, không nói một lời, ôm tâm tình nặng nề "gió thổi mưa dông trước cơn bão", chờ đợi kết quả chẩn bệnh.
Lăn lộn cả buổi sáng, xét nghiệm kiểm tra đủ kiểu, lúc anh cầm giấy chẩn đoán, một mình ngồi ở băng ghế bên ngoài phòng khám, nhẹ nhàng thở ra.
Sau khi xác định, trong đầu Thương Giới bắt đầu tính toán, trở về phải cho tên Lâm Xuyên đáng chết kia một trận thế nào, lại còn dám hoài nghi anh.
Lúc này, người đàn ông trung niên bên cạnh Thương Giới mở miệng nói chuyện: "Người anh em, thế nào, bệnh gì?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!