Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Nhà họ Thẩm, Thẩm Niệm Niệm khóc sướt mướt ngồi trên sô pha, mẹ cô ta
- Phạm Nhã Trân mặt đầy u sầu vỗ lưng cô ta, nhẹ nhàng trấn an, nhưng giọng điệu vẫn mang theo chút trách móc.
"Chuyện này ấy, con cũng đừng thấy uất ức, vừa rồi mẹ đã nghe Mai phu nhân nói hết rồi, bà ấy đã cố gắng, chỉ là con biết tính cách của Thương Giới rồi, chuyện công việc, cậu ấy luôn rất nghiêm khắc, không thể nào nhắm mắt làm ngơ, lần này con thật sự quá đáng."
Thẩm Niệm Niệm lẩm bẩm: "Con quá đáng khi nào, rõ ràng là nữ minh tinh không biết xấu hổ kia thông đồng với Lục Lâm Xuyên, chẳng qua con chỉ vạch trần vẻ mặt đáng ghê tởm của cô ta tại trận mà thôi, đúng rồi, chính là nữ minh tinh trước đây đã quyến rũ anh con!"
"Đó đều là chuyện của người khác, con làm việc của mình cho tốt, quản nhiều như thế làm gì, vô duyên vô cớ bị người ta ghét."
"Con không nhìn nổi, vì sao lại không thể quản!"
"Vậy giờ con thấy rồi đấy, lo chuyện bao đồng, ầm ĩ đến mức mất việc, ngay cả Thương Giới cũng ghét con." Phạm Nhã Trân bất đắc dĩ nói: "Mẹ vốn còn muốn cho con và Thương Giới ở cạnh nhau nhiều một chút, đợi đến lúc thời cơ chín muồi, mẹ lại tự mình nói chuyện của hai đứa với Mai phu nhân, bây giờ con lại ầm ĩ thế này, haizz, mẹ cũng không tiện mở miệng."
Thẩm Niệm Niệm vừa nghe liền nóng nảy: "Mẹ, chuyện này mẹ nhất định phải giúp con, con là con gái duy nhất của mẹ, vì chung thân hạnh phúc của con, mẹ phải nói chuyện với Mai phu nhân, con nhất định phải ở bên cạnh anh Thương Giới!"
"Mẹ thật sự không còn mặt mũi nào nữa." Phạm Nhã Trân thở dài một hơi: "Chuyện này vốn là lỗi của con, con ở nhà ngẫm lại đi."
"Mẹ, sao mẹ lại như thế!" Thẩm Niệm Niệm đột nhiên bực tức: "Con thấy mẹ căn bản không hề xem con là con ruột của mẹ! Không giúp con, lại còn giúp người ngoài nói chuyện! Mẹ thật quá đáng!"
Phạm Nhã Trân tức giận nói không nên lời: "Mẹ... mẹ quá đáng khi nào, Niệm Niệm, con có còn lương tâm hay không, từ nhỏ đến lớn, có thứ gì con muốn mà mẹ không chiều theo con không."
"Nếu mẹ chiều theo con, vậy giờ mẹ đi nói chuyện với Mai phu nhân đi, để con làm trợ lý bên cạnh Thương Giới, chuyện nhỏ như vậy mà không làm được, mẹ còn có ích gì chứ!"
Đúng lúc này, một tiếng "bộp" vang lên, sô pha đối diện, Thẩm Túc Sơn đen mặt đặt mạnh tách trà xuống bàn, khiến hai mẹ con hoảng sợ.
"Đồ hỗn lão!" Ông chỉ Thẩm Niệm Niệm, nói: "Rốt cuộc nhà chúng tôi nợ cô cái gì, cô nói xem, từ nhỏ đến lớn, cô đã gây ra bao nhiêu chuyện, cuối cùng đều là mẹ cô thu dọn cục diện rối rắm cho cô, hả, cô chạy đến công ty người ta ầm ĩ, đến mức gà chó không yên, giờ còn ép mẹ cô không cần cái mặt già đi cầu xin người ta, sao tôi lại sinh ra đứa con hỗn láo như cô!"
Nghe được bố mình dùng giọng điệu nghiêm khắc giáo huấn, Thẩm Niệm Niệm khóc rống lên, vừa khóc vừa ném đồ: "Bố mẹ căn bản không hề xem con là con gái của bố mẹ! Con không cần ở với mấy người, con ghét mấy người! Hu hu! Con hận mấy người, mấy người không hề tốt với con!"
Thẩm Túc Sơn tức giận đến mức sắc mặt xanh mét, ngón tay run rẩy chỉ Thẩm Niệm Niệm: "Từ khi trở về, cô giống như thay đổi thành một người khác, Niệm Niệm ngoan ngoãn hiểu chuyện của tôi mất rồi, biến thành dáng vẻ hỗn láo thế này! Cô một hai phải khiến tôi tức chết mới vừa lòng có phải không!"
Phạm Nhã Trân lập tức ngồi bên cạnh Thẩm Túc Sơn, giúp ông bình ổn: "Bác sĩ nói ông không được tức giận, ông bình tĩnh đi, đừng nói thế, Niệm Niệm bị kích thích nên mới như thế, suy cho cùng vẫn là chúng ta không tốt, lúc trước không coi chừng nó mới gây ra chuyện như vậy, dù sao nó cũng là đứa con gái duy nhất của chúng ta mà!"
Trên lưng Thẩm Niệm Niệm rịn ra một tầng mồ hôi lạnh, lập tức dừng khóc, cả người ngơ ngẩn, dường như là nhớ lại chuyện đáng sợ gì đó, khóe môi cũng bắt đầu run lên.
"Con... Con về phòng..."
Nói xong thì chạy lên lầu, chui vào chăn, toàn thân run rẩy dữ dội.
Có người giúp việc nhìn thấy, đứng cạnh cửa, lo lắng hỏi: "Tiểu thư, cô sao thế?"
"Cút! Cút đi!" Thẩm Niệm Niệm nhảy dựng lên, chạy đến đóng cửa phòng thật mạnh.
Cô dựa lưng vào vách tường, sắc mặt xanh mét, mồ hôi không ngừng chảy xuống, trong đầu hồi tưởng những ký ức vụn vặt, giữa mảnh nhỏ đó, chiếu rọi một cô bé, gương mặt rất giống cô.
Lần đầu tiên nhìn thấy cô ta, cô ta giống như một cô công chúa, mặc váy công chúa màu trắng, khoác một cái áo nhỏ màu đỏ, bên cạnh còn có hình một chú thỏ với bộ lông mượt mà, phía dưới đôi tất chân màu trắng chính là đôi giày da bóng loáng, tóc cũng được uốn xoăn xinh đẹp, môi hồng da trắng, xinh đẹp như một con búp bê sứ. Chỉ là... Đôi mắt to trong veo tràn ngập sự sợ hãi.
Cô ta trốn sau anh Thương Giới, sợ hãi đối diện với cô.
Người đàn ông cô gọi là "bố" nói, con nhìn đi, hai đứa rất giống nhau, quả thật là giống hệt nhau.
Sự thật đúng là như vậy, chiều cao, ngũ quan, nhìn qua thì gần như không có gì khác biệt, nhìn kỹ thì vẫn có chỗ khác, cô gầy hơn cô công chúa kia, gò má hóp lại, nhìn gần hơn thì đuôi mắt xếch hơn một ít, môi cũng mỏng hơn một chút...
Nhưng, nếu cô cũng mặc váy công chúa xinh đẹp, uốn tóc, có phải cô cũng có thể biến thành công chúa không?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!