Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
"Có cho tôi không?"
Đôi mắt đẹp đẽ của người đàn ông hơi híp lại, dịu dàng nhưng cũng ngả ngớn nhìn cô.
Cả người Giang Tỉnh Tỉnh bị anh vây lại trên sô pha, hormone nam tính quẩn quanh khiến cô không cách nào hô hấp, thậm chí là không thể suy nghĩ.
Anh đưa tay, cởi cúc áo thứ nhất trên áo sơ mi cô, bộ ngực bị áo sơ mi màu trắng bó buộc, tựa như hai con thỏ bị buộc chặt, từng cúc áo bị cởi ra thì lại giải thoát thêm một phần.
Phong cảnh mê người trước ngực cô, giống như mỹ nhân che đàn tỳ bà nửa mặt, như ẩn như hiện.
"Anh Thương, xin… xin anh tự trọng."
Điếu thuốc trong kẽ hở ngón tay anh, tàn thuốc rơi vào nền xi măng ẩm ướt, bị hòa tan trong khoảnh khắc.
Thương Giới thấy cô vô cùng căng thẳng, đúng là một cô bé chưa trải việc đời.
Anh quyết định không trêu đùa cô nữa, kéo cô qua, thay cô cài lại chiếc cúc áo cuối cùng: "Trêu cô thôi, xem cô căng thẳng chưa kìa."
Giang Tỉnh Tỉnh:...
Đùa vậy vui lắm à!
Cô đứng dậy, nhìn sân thượng trống không xung quanh, anh đã đẩy bàn và ghế sô pha của cô ra đây, quả nhiên là ngại nhà cô quá nhỏ.
Trước kia ở một mình, thật ra cũng không thấy chật chội gì lắm, bây giờ trong nhà có thêm một người đàn ông, còn là một người đàn ông cao to cường tráng, đột nhiên cảm thấy chật hẹp hơn nhiều.
Anh muốn hoạt động bên ngoài thì cứ tùy anh đi.
"Tôi có mang cơm hộp về, anh đói bụng rồi, mau ăn đi." Sau khi cho chú chó lông vàng ăn, cô mang cơm hộp lên bàn, cười tủm tỉm nói: "Hôm nay rốt cuộc tôi cũng có lời thoại, cũng có thể nhận nhiều hơn một phần cơm hộp."
"Chúc mừng, rốt cuộc cũng không cần đóng vai quần chúng nữa."
Thương Giới đã sớm đói bụng, cũng không chê, lấy hộp cơm ăn từng miếng lớn. Nhìn anh ăn ngon lành như vậy, Giang Tỉnh Tỉnh đột nhiên cảm giác vô cùng vui vẻ, rất có cảm giác thành tựu, loại cảm giác này tựa như... Nuôi thêm một chú chó lớn, mà chú chó này còn dễ ăn, cơ thể to lớn khỏe mạnh.
Thương Giới quay đầu nhìn cô, hai chân cô vắt chéo, ngồi bên cạnh anh như chim nhỏ nép vào người, đang nhìn anh bằng gương mặt vui vẻ.
"Không đói à?"
"Đói chứ." Giang Tỉnh Tỉnh cầm đôi đũa, mở miệng ăn từng miếng, vừa ăn vừa nhìn anh.
"Cô Giang à, nếu cô còn tiếp tục nhìn tôi." Thương Giới buông đũa: "Tôi sẽ có lý do để cho rằng cô nhớ thương tôi."
Giang Tỉnh Tỉnh vội dời mắt đi: "Đâu có, tôi chỉ thấy anh ăn rất ngon lành."
Trước kia cô luôn ăn cơm một mình, bây giờ ở nhà vô duyên vô cớ có thêm một người đàn ông, vậy mà cũng thêm vài phần náo động vui vẻ, thảo nào cô vừa ra ngoài đã nghĩ về nhà.
Giang Tỉnh Tỉnh thấy anh ăn sạch thịt trong hộp, vì thế gắp thịt của mình cho anh.
Thương Giới thấy cô run rẩy vươn đũa qua, mày kiếm hơi nhếch lên, không chút do dự nhận lấy lát thịt, mở miệng ăn.
Giang Tỉnh Tỉnh thấy anh không chê thì thở phào nhẹ nhõm một hơi, cho anh toàn bộ thịt của mình: "Anh ăn nhiều một chút."
Đúng là một người phụ nữ săn sóc.
Thương Giới đến từng này tuổi, đã từng gặp không ít phụ nữ, nịnh nọt, ngây thơ, thông minh... Tiếp cận với mục đích riêng, cho dù có lấy khăn che mặt, một người thú vị hay người cố tình che dấu bản thân, trưng ra khuôn mặt lấy lòng cũng vô cùng nhạt nhẽo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!