Chương 48: Trò khôi hài

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Thương Giới hẹn với Lawrence, tiến hành trị liệu thôi miên vài lần, hiệu quả không rõ ràng lắm.

Cảnh trong mơ, dung mạo của cô bé kia vẫn rất mơ hồ, tựa như một nhận thức hoặc ý niệm chôn sâu dưới đáy lòng anh, mà không phải là người sống.

Cho nên Thương Giới rất khó thấy được mặt cô bé, càng không thể xác định, rốt cuộc cô bé đó là có phải là Thẩm Niệm Niệm không.

Lúc trước hai đứa trẻ cùng bị bắt cóc, thực tế mà nói, cô bé trong mộng hẳn là Thẩm Niệm Niệm. Nhưng về mặt tình cảm, Thương Giới không thể tiếp thu nổi.

Cô bé trong giấc mơ đau đớn tác động đến cảm xúc anh như thế, anh lại không có cách nào sinh ra bất cứ phản ứng nào với Thẩm Niệm Niệm như trong trí nhớ.

Lawrence nói, có lẽ trong tiềm thức của nhân cách thứ hai biết toàn bộ chân tướng, nếu thật sự là thế, mọi chuyện sẽ khá khó khăn.

Thương Giới nhìn Lawrence: "Là sao?"

"Anh ta được sinh ra vì bảo vệ cậu khỏi đoạn ký ức bi thương đó, nếu cậu có thể tự mình vượt qua được kí ức bi thương, đương nhiên anh ta không còn lý do gì để tồn tại nữa, cậu hiểu ý tôi không?"

Thương Giới thông minh thế nào, đương nhiên nói một lần là hiểu: "Cho nên chỉ khi tôi tự mình nhớ đoạn chuyện cũ kia, hơn nữa là vượt qua sự đau đớn nó mang cho tôi, bệnh của tôi mới có thể tốt lên."

Lawrence nói: "Không sai."

"Như vậy xem ra, Thẩm Niệm Niệm mới là điểm mấu chốt."

"Có lẽ là cậu nên tìm cô ấy nói chuyện một chút." Lawrence đề nghị.

"Chắc là những gì cô ta biết cũng không hơn tôi." Thương Giới nghĩ đến Thẩm Niệm Niệm, đôi mày không khỏi nhíu lại: "Lúc cô ta bị bắt cóc mới sáu bảy tuổi, nghe nói sau khi trở về không chỉ quên chuyện xảy ra trong lúc bị bắt cóc, thậm chí là tất cả chuyện trong quá khứ cũng đã quên sạch, ngay cả tính cách cũng thay đổi."

Lawrence nói: "Không nhất định là hỏi được từ miệng cô ấy, có lẽ cậu nhìn thấy cô ấy sẽ nhớ được chuyện gì đó."

Thương Giới cầm áo khoác của mình, xoay người đi ra ngoài: "Suy xét thêm đã, khả năng là vợ tôi không muốn tôi gặp cô ta lắm."

Lawrence nhíu mày: "Louis, cậu nghe lời cô gái kia như vậy. Thế này chẳng hề giống cậu, chẳng lẽ thật sự thiên sứ bắn trúng trái tim phàm nhân, tình yêu xuất hiện?"

"Cậu thật buồn nôn."

"Thời đại học, cậu đã từng nói cái gì, sẽ không yêu bất cứ người phụ nữ nào. Bây giờ thì gọi là gì nhỉ, dùng cái câu lưu hành gần đây nhất của người Trung Quốc, chân hương [1]?"

[1] Chân hương: để chỉ một người quyết tâm không làm gì đó, nhưng hành động cuối cùng thì ngược lại; hoặc một trạng thái tâm lý, mong đợi một cái gì đó hoàn toàn khác với kết quả cuối cùng

Hồi tưởng lại khoảng thời gian học đại học, anh dùng tiền thưởng từ thí nghiệm và học bổng mỗi năm, không để bố mẹ phải vì mình lo lắng.

Thật ra trong xương cốt anh rất phản nghịch, sự phản nghịch này chôn sâu trong tính cách cô độc của anh, anh từ chối tất cả những người thể hiện có hảo cảm với mình, dù là nam hay nữ.

"Cho nên, vì sao lại là cô ấy?" Lawrence nhìn Thương Giới, rất khó hiểu: "Vì sao cậu bằng lòng để cô ấy bước vào lòng cậu?"

Thương Giới ở bên cửa sổ, đứng ngược sáng, một phần ngũ quan khôi ngô bị che lấp. Anh xắn ống tay áo, lộ ra phần tay trắng trẻo nhưng rắn chắc.

"Lúc cô ấy nhìn tôi luôn cười."

Nghĩ đến cô, vẻ mặt Thương Giới hết sức dịu dàng: "Cô ấy cười, luôn có thể khiến tôi có phản ứng."

Lawrence:...

Mẹ nó.....

Phòng khách nhà họ Thẩm, Thẩm Niệm Niệm ngồi trên sô pha bằng da mềm mại, trong tay cầm Ipad.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!