Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Bộ phim truyền hình《 Điềm Chanh 》thuận lợi đóng máy, cuối cùng Giang Tỉnh Tỉnh cũng có thời gian nhàn rỗi.
Dưới sự thúc giục của Mai Ngọc, rốt cuộc Thương Giới cũng mang Giang Tỉnh Tỉnh về nhà một chuyến.
Bố mẹ anh ở biệt thự Ba Lan Loan xa hoa trên núi, trải qua cuộc sống nhàn nhã, thuận tiện cho việc dưỡng lão.
Bố Thương Giới là Thương Ngôn, mấy năm gần nay đã bắt đầu từ từ ủy quyền, để Thương Giới tiếp quản toàn bộ xí nghiệp của tập đoàn.
Thương Giới không cô phụ sự kỳ vọng của bố mẹ, quản lý công ty ngay ngắn rõ ràng, ngắn ngủn mấy năm, quy mô đã mở rộng hơn không ít, tiến vào thời kỳ phát triển nhanh chóng, trở thành thủ lĩnh của ngành sản xuất.
Về phương diện sự nghiệp, anh chưa từng làm bố mẹ nhọc lòng. Đương nhiên, điều mà bất cứ người bố người mẹ nào ở Trung Quốc lo lắng nhất... Vĩnh viễn là vấn đề cá nhân của con mình.
Tuy có không ít đứa trẻ tiếp nhận tư tưởng mới, theo đuổi chủ nghĩa độc thân không muốn kết hôn, thứ nhất để tránh nảy sinh vấn đề ở phương diện tài chính, thứ hai cũng vì không muốn bị ràng buộc. Nhưng đối với phái bảo thủ như Thương Ngôn, đương nhiên sẽ không cho phép con trai mình chơi bời lêu lỏng cả ngày, cũng không hy vọng anh một mình cô độc cả đời.
Bởi vậy, lúc Mai Ngọc nói cho ông, con trai kết hôn, hơn nữa còn là kết hôn một cách nhanh chóng, cảm giác đầu tiên của người bố bảo thủ này không phải là bị giấu diếm tới mức phẫn nộ, mà là may mắn, như là đứa con mình cực khổ nuôi dạy cuối cùng cũng biết trêu hoa ghẹo nguyệt.
Đương nhiên, ông cũng vô cùng tò mò với người con dâu thần bí này.
Năm nay Thương Giới hai mươi tám, số phụ nữ nửa đời trước anh đã từ chối có thể xếp được một bàn cờ vây, vì vấn đề phương diện tâm lý của mình, từ đầu tới cuối không chịu tiếp nhận bất cứ cô gái nào.
Có thể khiến anh buông bỏ chấp niệm về bệnh tật, nguyện ý mở rộng cửa lòng tiếp nhận, chắc chắn không phải cô gái bình thường.
Lần đầu tiên Thương Ngôn nhìn thấy Giang Tỉnh Tỉnh, quả nhiên chấn động không nhỏ: "Là cô gái đó sao?!"
Mai Ngọc mỉm cười: "Là Bạch Khanh Khanh trong《 Bạch trú chi thành 》 ông thích nhất đó."
Trên mặt Thương Ngôn hiếm khi hiện lên vẻ ngại ngùng, quở trách: "Sao bà không nói trước với tôi một tiếng?"
"Không phải là muốn cho ông một bất ngờ sao, lần trước ông còn nói, nếu con trai ông có cơ hội nhìn thấy Bạch Khanh Khanh thì kêu nó xin chữ ký giúp ông."
Lúc này mặt già của Thương Ngôn đúng là đỏ lên: "Tôi nói mấy lời này lúc nào, bà đừng có nói bậy!"
Một bó tuổi còn hâm mộ thần tượng, nói ra đúng là khiến người ta chê cười. Nhưng Thương Ngôn vô cùng thưởng thức Giang Tỉnh Tỉnh, tuy cô còn trẻ nhưng là một diễn viên gạo cội, diễn nhân vật Bạch Khanh Khanh rất sống động.
Thế nhân đều nói một bức tranh, hình dung thì dễ vẽ thì khó, Thương Ngôn đã nhìn ra, Giang Tỉnh Tỉnh tuyệt đối thuộc diễn viên có thực lực.
Thương Ngôn hiểu biết về diễn xuất, cho nên mới cưới Mai Ngọc làm vợ, nhiều năm qua vẫn chung thủy không hai lòng, chính là bị kỹ thuật diễn và mị lực năm đó của vợ mình thu phục.
Chỉ có thưởng thức mới có thể tôn trọng, quá nhiều nữ minh tinh vì tuổi trẻ mĩ mạo mà gả vào hào môn, ban đầu là gióng trống khua chiêng, sau này nhan sắc tàn phai, trơ mắt nhìn chồng mình trăng hoa bên ngoài, thế nhưng cũng không thể làm gì, ngay cả dũng khí ly hôn cũng không có. Ví dụ như thế, ở đâu cũng có.
Thương Ngôn và Mai Ngọc cưới nhau mười năm vẫn ân ái như ngày đầu, trở thành một đôi giai ngẫu khiến người ta cực kỳ hâm mộ, Mai Ngọc không chỉ có sự yêu thích và thương tiếc của đàn ông, còn có sự thưởng thức và kính trọng, kéo dài được hôn nhân ân ái.
Giang Tỉnh Tỉnh đàng hoàng đi bên cạnh Thương Giới, lễ phép gọi một tiếng: "Cháu chào cô chú."
Mai Ngọc cười nói: "Giờ còn gọi là cô chú gì chứ, nếu đã là con dâu nhà họ Thương chúng ta, đương nhiên phải sửa miệng."
Giang Tỉnh Tỉnh thấp thỏm nhìn Thương Giới, mặt mày Thương Giới bình thản, nhẹ nhàng nắm tay cô, ý bảo yên tâm.
Vì thế Giang Tỉnh Tỉnh ngoan ngoãn gọi một tiếng: "Bố, mẹ."
"Này." Mai Ngọc nói, dùng khuỷu tay thúc người chồng đang còn sững sờ: "Con dâu gọi ông đó!"
Thương Ngôn lập tức đáp lại, đưa bao lì xì đã chuẩn bị trước: "Đây là lễ gặp mặt."
Giang Tỉnh Tỉnh không ngờ bây giờ còn có lễ gặp mặt, không biết có nên nhận hay không, luống cuống nhìn Thương Giới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!