Chương 42: Thôi miên

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Nằm viện mấy ngày, Thương Giới đưa ra đủ loại lý do hoang đường, ở bên Giang Tỉnh Tỉnh.

Ví như buổi sáng náo loạn đau mũi, buổi chiều lại đau tay.

Giang Tỉnh Tỉnh bóp bàn tay với khớp xương rõ ràng của anh, nói cơ thể tổng giám đốc Thương quả nhiên là khác hẳn với người thường, đúng là biết chọn chỗ để đau, đau tay là đau gì chứ, mời anh giải thích xem.

Thương Giới nhìn ngón trỏ hơi trắng xanh của mình, nghiêm trang giải thích: "Rút gân."

"Anh cong lại em xem."

Vì thế anh nhẹ nhàng … Cong một ngón tay thon dài.  (¬‿¬)

Giang Tỉnh Tỉnh:…

Đột nhiên lại có cảm giác gợi cảm. Bởi vì ngón tay anh, thật sự quá đẹp, đẹp không phải trọng điểm, trọng điểm là… Dài!

Dù sao thì mỗi ngày Thương Giới đau một chỗ, ở bệnh viện cùng cô mấy ngày.

Nhân viên công ty đều cho là ông chủ còn ở nước ngoài chưa về, Thương Giới cũng nhân cơ hội cho mình một thời gian nghỉ ngơi.

Trong quá khứ, anh rất ít khi có suy nghĩ tìm cách tranh thủ nghỉ ngơi thế này, thi thoảng nghỉ ngơi cũng chỉ để mình có tinh lực tốt hơn, nghênh đón công việc tiếp theo.

Mà bây giờ, anh bắt đầu nếm được sự tốt đẹp của cuộc sống, có cô gái mà mình yêu mến ở bên, còn biết nóng biết lạnh, đây là chuyện vui sướng đến nhường nào.

Ít nhất bây giờ, anh sống như người bình thường.

Tuy là… Đôi khi cô gái này giống như một đứa trẻ, luôn có nhiều suy nghĩ kỳ quặc, còn là diễn tinh [1], kỹ thuật diễn hạng nhất, bản lĩnh trợn tròn mắt nói dối cũng vào hạng nhất.

[1] Diễn tinh: chỉ người giỏi diễn trò.

Nói tóm lại, Thương Giới thích cô, bởi vì có người để thích, anh cảm thấy cuộc sống trở nên đáng yêu, mình cũng trở nên có phần đáng yêu.....

Bác sĩ Lawrence hẹn Thương Giới tới viện Khám và Chữa bệnh, tiến hành trị liệu bằng thôi miên với anh, thử đánh thức những kí ức ẩn sâu trong tiềm thức, tìm kiếm căn nguyên sinh ra nhân cách thứ hai.

Viện Khám và Chữa bệnh ở chân núi. Chạng vang, ánh mặt trời chiếu lên dãy núi một tầng sáng ấm áp, gió nhẹ thổi, chim bay về rừng.

Trong nhà, Lawrence đưa tay, kéo bức rèm sát đất lại, căn phòng trở nên tối tăm, chiếc đèn tròn trở thành nguồn sáng duy nhất trong đêm đen.

Lawrence lại đốt hương an thần, khiến cho toàn bộ căn phòng rơi vào trạng thái yên tĩnh thư thái.

Thương Giới ra khỏi phòng thay đồ, mặc một chiếc áo phông ca rô vàng cam rộng thùng thình và quần đùi, không nghiêm túc như tây trang ban ngày, cũng có cảm giác tự tại buông lỏng hơn.

Nhưng lúc Lawrence nhìn anh chằm chằm, Thương Giới nhạy bén quay đầu sang, lạnh nhạt liếc anh ta một cái.

Đôi con ngươi màu đen của Thương Giới mang theo sự sắc bén và cảnh giác, phảng phất nếu như bị anh liếc mắt nhìn qua, trong lòng có bí mật gì che dấu cũng bại lộ.

Sự chèn ép quanh thân anh khiến người ta căng thẳng.

Bởi vậy, Lawrence rất khó tưởng tượng, bình thường người phụ nữ kia sống chung với người đàn ông này thế nào, thật sự có người có thể sống chung với loại đàn ông khó chiều này sao?

Lawrence không quá hiểu người phụ nữ kia, chỉ gặp mặt vài lần, có vẻ chỉ là một cô gái vô cùng bình thường, thích nói thích cười, tính cách hào phóng, thẳng thắn chân thành. Nhưng chỉ với như thế, vì sao Thương Giới lại nhớ mãi không quên cô ta. Nhân cách thứ hai như thế, bây giờ nhân cách thứ nhất vốn lý trí cũng dần chìm đắm.

Lawrence không cách nào lý giải được.

Chiếc ghế đã chỉnh nghiêng một góc bốn lăm độ, Thương Giới nằm lên, trầm giọng nói: "Bắt đầu đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!