Edit: Nhược Vy
Beta: Quanh
Đã vài ngày liên tục, toàn thân Thương Giới tràn ngập áp suất thấp. Trong công ty, không biết bao nhiêu người phải hứng chịu, thi thoảng lại có người ủ rũ cụp đuôi ra khỏi văn phòng tổng giám đốc, hiển nhiên là bị phê bình rất nghiêm khắc.
Ngay cả Lâm Xuyên lớn lên với Thương Giới từ nhỏ cũng không tránh được, chỉ chút chuyện nhỏ cũng bị anh trách móc nặng nề.
Điều này khiến cho ai ai trong công ty cũng hết sức căng thẳng, cẩn thận dè dặt, sợ không cẩn thận phạm sai lầm, bị vị tổng giám đốc tâm tình đang rất không tốt tóm được.
Ở nhà, đám giúp việc và Giang Tỉnh Tỉnh cũng nhạy bén nhận ra mấy ngày nay tâm tình anh không tốt. Đám giúp việc cẩn thận làm chuyện của mình xong liền biến mất.
Giang Tỉnh Tỉnh bị ép ngày nào cũng phải ăn cơm sinh sống cùng ngọn núi băng, cũng cảm thấy áp lực rất lớn.
Một chút việc nhỏ không để ý, bị ánh mắt lạnh băng của anh đảo qua, sau lưng Giang Tỉnh Tỉnh đổ mồ hôi lạnh.
Đôi khi vì khuấy động không khí, cô kể chuyện cười, kết quả lần nào cũng bị anh nhìn chằm chằm như nhìn con ngốc, Giang Tỉnh Tỉnh cười gượng vài tiếng, rốt cuộc cũng từ bỏ.
Biết rõ tâm tình anh không tốt, cô không làm nũng với anh nữa, tối đến cũng không ôm gối đến ăn vạ trên giường anh không chịu đi.
Giang Tỉnh Tỉnh ngoan ngoãn làm người trong suốt, cố gắng để không khiến người chồng của mình chú ý. Nhưng dù Giang Tỉnh Tỉnh có cố gắng làm người vô hình, để mình không có cảm giác tồn tại thế nào, đi đường cũng bước nhẹ, hình như còn khiến anh bất mãn hơn, luôn cố ý hay vô tình mà bới móc.
Tối nay ăn cơm xong, Thương Giới đứng cạnh cửa sổ sát đất, tùy tay lấy một điếu thuốc, chuẩn bị châm lửa. Giang Tỉnh Tỉnh nhỏ giọng nhắc nhở anh: "Anh Thương, anh đừng hút thuốc lá, như vậy....."
"Không tốt cho cơ thể" còn chưa nói ra, Thương Giới đã ngang ngạnh chen ngang: "Không phải trước đây cô rất thích à, sao, chuyện anh ta có thể làm, tôi không thể làm?"
Giang Tỉnh Tỉnh:…
Anh ta gì chứ, rõ ràng là một người, sao lại không chịu thừa nhận?
Cô không nói chuyện nữa, yên lặng về phòng.
Thương Giới tắt điếu thuốc vào gạt tàn, cảm thấy bực bội.
Vài phút sau, Giang Tỉnh Tỉnh khoác áo tắm dài trắng tinh xuống lầu, cô muốn ra sân sau ngâm suối nước nóng.
Thương Giới lạnh nhạt nói: "Vừa ăn cơm xong, không thể lập tức xuống nước, không tốt cho cơ thể."
"À."
Giang Tỉnh Tỉnh vẫn xoay người ra sân sau như cũ, không để ý đến lời nói của anh.
Thương Giới im lặng một lát rồi bước chân, nhịp chân dần nhanh hơn, sải bước đuổi theo.
Đám giúp việc thấy thế đều không khỏi lo lắng.
Rất hiếm khi thấy Thương Giới tức giận như thế.
Nhiệt độ ngoài sân thấp hơn trong nhà rất nhiều. Giang Tỉnh Tỉnh cởi áo tắm dài, đến gần ao nước nóng với cây cối bao quanh, cẳng chân thon dài trắng mịn hơi hạ xuống, cắt qua nước, tạo thành từng gợn sóng.
Giữa hơi nước mờ mờ, cô treo áo tắm dài lên, bên trong là áo tắm màu đen hai mảnh.
Bụng cô không có chút thịt thừa, bằng phẳng, bả vai hơi gầy có hai dây áo vắt qua, dường như chất vải mỏng manh không thể dấu được phong cảnh trêu ngươi trước ngực cô.
Thương Giới dừng chân, chỉ liếc mắt nhìn cô một cái rồi lập tức dời đi, vẻ mặt trở nên không được tự nhiên.
"Tôi nói, vừa cơm nước xong không thể xuống nước." Giọng vẫn trầm thấp bình tĩnh như cũ: "Nghỉ ngơi nửa tiếng đã rồi hãy ngâm nước nóng."
Giang Tỉnh Tỉnh "à" một tiếng, vẫn không để ý đến anh như cũ, bắt đầu tiến vào ao nước nóng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!