Chương 37: Hôn anh

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Anh mơ hồ nghe thấy tiếng khóc.

Là tiếng khóc vô cùng đè nén, cố không để mình phát ra tiếng, nhưng lại không kìm nén được, cho nên nức nở, tiếng hít thở rất hỗn loạn, khiến trái tim anh cảm giác như bị dao cắt.

Thật ra Thương Giới có thể hiểu được sự mất mát của cô.

Hôm ấy cô hưng phấn kể với anh, cô dựa vào kĩ năng diễn xuất và thực lực để lấy vai diễn số một, nhưng giờ lại khổ sở như vậy.

Hóa ra không phải do cô cố gắng mà là có Thương Giới trợ giúp phía sau, thậm chí nếu anh không ra mặt, vai diễn cũng biến mất.

Yếu ớt như thế, ngay cả một vai diễn cũng không giành được.

Đối với một người ba phần dựa vào ý trời, bảy phần dựa vào nỗ lực cùng cố gắng mà nói, đây là đả kích tới mức nào, đủ để phá hủy tất cả tự tin của cô.

Thương Giới cũng từng khờ dại như cô, nhưng khi anh được như ngày hôm nay, có rất nhiều chuyện phảihiểu thấu.

Anh mở cửa phòng ra.

Giang Tỉnh Tỉnh vội kéo chăn che kín mình, cả người vùi trong chăn, liền mạng lau khô nước mắt, không muốn anh nhìn thấy mình chật vật như thế này.

Người đàn ông kia đứng cạnh giường, nhìn xuống từ trên cao.

Giang Tỉnh Tỉnh ra vẻ như không có gì, khịt mũi, ồm ồm nói: "Anh Thương, anh tìm em có việc gì không, em muốn đi ngủ."

Thương Giới không nói gì, không khí hơi ngột ngạt.

"Anh Thương..."

"Đánh răng chưa?"

"Hả?"

Giang Tỉnh Tỉnh không rõ vì sao anh lại hỏi câu này, "Đánh rồi."

"Vậy tí nữa đánh lại."

Thương Giới nói xong, đặt một thứ xuống gối cô, sau đó Giang Tỉnh Tỉnh nghe thấy tiếng anh ra khỏi phòng, bước chân xa dần.

Giang Tỉnh Tỉnh chui ra khỏi ổ chăn, tò mò lại gần, chỉ thấy trên chiếc gối màu xanh nhạt là cây kẹo mút vị dâu tây.

Giang Tỉnh Tỉnh mở to mắt, nắm chặt cây kẹo mút.

Là thứ Thương Giới rất thích... Không, nói đúng ra là nhân cách thứ hai rất thích. Cho dù là ở công ty hay ở nhà, lúc không có ai, trong miệng anh luôn có cây kẹo mút.

Cho nên bây giờ, nhân cách thứ nhất lấy đồ ăn ưa thích của anh để an ủi cô sao?

...

Thương Giới xử lí xong tập tài liệu cuối cùng, vặn thắt lưng, nửa người trên phát ra tiếng xương kêu răng rắc.

Anh vừa quay đầu đã thấy một cô gái ôm gối, ngồi ở đầu giường anh.

Tóc đen xõa ngang vai, chiếc váy ngủ ôm sát cơ thể, cổ thon dài, làn da trắng mịn, chiếc váy không thể che được bầu ngực và xương quai xanh xinh đẹp.

Yết hầu Thương Giới nghẹn lại, quay đầu nhìn chiếc cửa đang hé mở.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!