Chương 34: Không nỡ

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Đồng tử của Thương Giới bỗng nhiên co lại, cảm giác được cánh môi mềm mại của cô dịch chuyển nơi môi anh, chậm rãi mút vào, mà anh thì không dám cử động, tùy ý để cô vụng về hôn anh.

Đây cũng là lần đầu tiên trong cuộc đời anh bị một cô gái hôn môi, cái hôn tỉ mỉ, mềm mại... Như thế.

Trong đầu Thương Giới như có tia lửa do sét đánh, cảm giác mình tựa như một người máy bị trục trặc, mỗi một bộ phận trên cơ thể hoàn toàn không thể nhúc nhích, càng không có chút sức lực đẩy cô gái trước mặt ra.

Nhưng mà, cũng không phải tất cả bộ phận đều không có phản ứng.

Giang Tỉnh Tỉnh ôm má anh, hôn anh khoảng ba phút, chớp mắt, nhìn người đàn ông đã hoàn toàn hóa đá trước mặt, tự mình lẩm bẩm: "Anh không hôn lại em à?"

Cô còn muốn anh hôn lại!

Thương Giới nghẹn họng, gian nan mà nuốt một ngụm nước bọt.

Trong bóng đêm, cô gái rũ mắt, ngáp một cái: "Không hôn thì thôi."

Thương Giới:...

Thương Giới im lặng, không cử động, thất thần trong chốc lát.

Lúc này mũi chân trắng trẻo của Giang Tỉnh Tỉnh đã duỗi đến, đá vào hông anh: "Anh mau ra ngoài đi, em buồn ngủ."

Thương Giới:...

Vị phu nhân trẻ tuổi của anh, tốc độ thay đổi sắc mặt còn nhanh hơn cả tốc độ thay đổi của thời tiết, không phải còn muốn… Còn muốn làm gì đó với anh sao!

Sau khi Thương Giới rời khỏi, Giang Tỉnh Tỉnh chui vào ổ chăn, nương theo cảm giác say, ngủ rất sâu, cho nên cũng không biết đêm qua Thương Giới vọt đi tắm nước lạnh vài lần.

Sáng hôm sau, cô mơ màng mở mắt, vuốt lại đầu tóc lộn xộn, đi xuống cầu thang.

Không khí trong phòng khách vô cùng nghiêm túc, Thương Giới đã mặc quần áo chỉnh tề từ sớm, áo sơ mi trắng không chút cẩu thả dán sát vào nửa người trên hoàn mỹ của anh, anh tựa vào sô pha, đầu ngón tay thon dài cầm một tập tài liệu.

Giang Tỉnh Tỉnh chú ý, trong nhà còn có một người đàn ông xa lạ, anh ta ngồi ở chiếc ghế bên cạnh Thương Giới, khoảng ba mươi tuổi, tây trang giày da, mang mắt kính gọng vàng, ngồi nghiêm chỉnh, trong tầm tay cầm một cặp công văn màu đen.

Thấy Giang Tỉnh Tỉnh xuống, Thương Giới hất cằm, thong dong nói: "Ăn sáng trước đi."

Trên bàn cơm trong phòng ăn để sữa bò nóng hổi, đồ ăn kèm và bánh mì nướng, Giang Tỉnh Tỉnh vừa muốn đi qua, Thương Giới đã nói: "Quên đi, cô lên thay quần áo trước đã."

Giang Tỉnh Tỉnh vòng lại từ bàn ăn, ngoan ngoãn lên lầu lần nữa.

Cô không ngờ trong nhà sẽ có khách, cho nên ăn mặc rất tùy ý.

Thương Giới nhìn bóng dáng cô lên lầu, váy hai dây bó sát màu trắng, bao lấy cánh mông tròn trịa, ngay cả áo ngực cũng chưa mặc đã đi ra, thật sự xem nơi này là nhà mình sao?

Giang Tỉnh Tỉnh thay một chiếc áo đi kèm với chân váy dài, đến bàn ăn cầm một miếng sandwich, lén nhìn về phòng khách.

Từ cuộc thảo luận giữa Thương Giới và người đàn ông kia, Giang Tỉnh Tỉnh mơ hồ nghe thấy hai chữ "ly hôn".

Là... Luật sư sao?

Giang Tỉnh Tỉnh thất thần nhai sandwich, ngơ ngẩn, ăn mà không biết mùi vị gì, trong lòng có dự cảm không tốt, dứt khoát ăn vài miếng rồi không ăn nữa.

"Ăn xong rồi?" Thương Giới hỏi.

"Ừ." Giang Tỉnh Tỉnh đến bên bàn, ngồi xuống sô pha cạnh Thương Giới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!