Chương 33: Bắt nạt

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

"Ai nói cô ấy không có chỗ dựa."

Giang Tỉnh Tỉnh quay đầu, lúc nhìn thấy Thương Giới, đột nhiên có cảm giác thế giới đang tối tăm, nay lại được nghênh đón ánh nắng.

Trái tim vốn đang phập phồng, khoảng khắc này cũng dần yên ổn.

Thương Giới đứng bên ngoài, anh mặc một chiếc áo khoác đen dài, quần áo hơi ướt, dáng người cao lớn, mái tóc dính vài giọt nước ẩm ướt.

Ánh sáng bên trong chiếu xuống càng khiến làn da anh thêm trắng, ngũ quan sắc sảo, chiếc mũi thẳng, bờ môi mỏng, cả người như được điêu khắc tỉ mỉ.

Trong trẻo nhưng lạnh lùng, vô cùng tao nhã.

"Buông tay." Anh thản nhiên nói.

Tiền Lạc Mã bị dọa mất hồn, lập tức buông lỏng tay Giang Tỉnh Tỉnh.

Thương Giới kéo cô ra phía sau anh, con ngươi lạnh như băng liếc cô một cái, "Đã dặn không được uống rượu rồi."

"Em xin lỗi." Giang Tỉnh Tỉnh nép vào người anh, thấp giọng lẩm bẩm, "Sau này sẽ không như vậy nữa."

Nếu là trước kia, cấp dưới ngang bướng cố chấp không chịu nghe lời mình, Thương Giới sẽ không nương tay. Nhưng giờ phút này anh đang đối mặt với vợ của mình, cho dù cô không chịu nghe lời, anh cũng không thể ra tay mạnh mẽ được. Thương Giới im lặng một lát, giọng mềm lại, nói: "Lần sau không được viện cớ như vậy nữa."

Người bên cạnh nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, nghiễm nhiên là bạn bè vô cùng thân thiết.

Thậm chí có khi còn là quan hệ thân mật hơn... Điều này khiến mọi người không thể tưởng tượng được.

Đó là Thương Giới đấy! Anh không gần gũi với phụ nữ, luôn trưng một nụ cười nhạt với phái nữ, sao lại trở thành bạn bè với Giang TỉnhTỉnh mới ra mắt chưa được bao lâu?

Tiền Lạc Mã đã sớm như đứng trên đống lửa, ngồi trên đống than, sau lưng toàn là mồ hôi lạnh. Ông ta cẩn thận tới gần, run giọng nói: "Giám đốc Thương, tôi không ngờ cô Giang đúng là bạn của anh, nếu sớm biết, cho tôi một trăm lá gan tôi cũng không dám chạm vào cô ấy!"

Thương Giới dời mắt khỏi Giang Tỉnh Tỉnh, lúc nhìn sang Tiền Lạc Mã, ánh mắt dịu dàng không còn, như mũi tên nhọn...

"Đạo diễn Tiền, lá gan ông thật lớn."

Mồ hôi trên người Tiền Lạc Mã đổ xuống, "Không, tôi không dám đối đầu với giám đốc Thương, tôi chỉ là một kẻ nhỏ bé, không, không phải, thậm chí tôi còn không có tư cách so sánh với anh, anh coi tôi là không khí, tha cho tôi đi."

Thái độ nịnh bợ của Tiền Lạc Mã khiến cho đám đạo diện xung quanh phải trợn trắng mắt.

Buổi tiệc này có rất nhiều đạo diễn tới, ít nhiều vẫn có phần thanh cao, loại người khúm núm nịnh bợ như Tiền Lạc Mã, chỉ khiến họ thêm khinh thường.

Giang Tỉnh Tỉnh biết Thương Giới đang có ý ra mặt thay cô, vì thế đứng sau lưng anh bổ sung một câu, "Ông ta còn nói em chỉ có thể đóng phim cấp ba."

Ngụ ý mau giết lão ta đi! Trả thù cho em!

Thương Giới quay đầu lại, thản nhiên nói: "Không phải em cam tâm tình nguyện đóng phim cấp ba sao?"

Giang Tỉnh Tỉnh:...

Người đàn ông này đang nói cái gì vậy, lúc này phải theo ý cô, chuyện khác để về nhà nói sau!

Người phụ nữ của anh, tuy ở nhà anh có thể bắt nạt, nhưng không thể để người bên ngoài ức hiếp. Đây chính là suy nghĩ lúc này của Thương Giới, cho nên vị tư bản này lập tức nói, sau này hễ có ai đầu tư cho phim của Tiền Lạc Mã, tương đương với việc đối địch với cả tập đoàn Thương thị.

Thế lực của tập đoàn Thương thị chiếm hơn nửa giới giải trí, chỉ sợ không có một nhà đầu tư nào dám đắc tội Thương Giới, chuyện anh xử lí một đạo diễn nho nhỏ chỉ là một cái nhấc tay.

Anh nguyện ra mặt vì Giang Tỉnh Tỉnh, cũng khiến cho tất cả đạo diễn ở đây thêm cân nhắc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!