Chương 31: Ly hôn

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Đây là lần đầu tiên của Giang Tỉnh Tỉnh, phóng túng tựa như tận thế sắp tới, cả hai nỗ lực ra sức, cảm giác vừa đau vừa sung sướng khiến cô như sắp bay lên trời.

Cô bám lấy vai anh, rên rỉ như muốn thỏa mãn tất cả sung sướng.

Mà người đàn ông đang đè cô dưới thân, say mê nhìn cô, đôi mắt đen tràn đầy vẻ si tình, không muốn buông tha.

Cuối cùng đi ngủ như thế nào, chính Giang Tỉnh Tỉnh cũng không nhớ rõ.

Trời mưa suốt đêm, sáng sớm lại bừng sáng, nắng sớm xuyên qua chiếc rèm mỏng, chiếu vào trong phòng.

Người tỉnh lại trước là Thương Giới.

Anh mở to mắt, đập vào mắt là hàng lông mi cong dài của cô gái, làn da trắng trẻo dưới ánh mặt trời lại càng thêm sáng, ánh mắt anh nhìn qua đường cong rõ ràng, đôi môi mềm mại vô ý thức mím lại của cô.

Mà vết sẹo trên trán kia, không biết vì sao lại khiến Thương Giới đau lòng. Nhưng lại không thể nghĩ ra, càng nghĩ lại càng đau đầu.

Đầu óc anh có phần đình trệ, muốn day trán, để mình tỉnh táo chút, lại phát hiện cánh tay đang bị cô đè lên, cơ thể cô tựa như tấm tơ lụa, im lặng nằm trong lồng ngực anh, giống như một bé mèo dịu ngoan mềm mại.

Hơn nữa cả hai người đều đang....

Trong nháy mắt, đầu óc anh hoàn toàn tỉnh táo, thân thể phản ứng theo bản năng, đẩy cô gái kia ra, ôm chặt lấy chăn.

Người vốn luôn bình tĩnh như anh, lúc này lại có vài phần bối rối.

Toàn bộ chăn bị kéo đi, che khuất phần nam tính của đàn ông. Mà sau khi chăn bị rút ra khỏi người cô gái, chính là cảnh đẹp ý vui, nhìn không sót một thứ gì.

Đầu óc Thương Giới như nổ tung, thân thể cũng rất thành thật... đình trệ với đại não anh.

Anh buộc mình phải rời mắt đi, sắc mặt vô cùng khó coi.

Mà giờ phút này Giang Tỉnh Tỉnh vốn đang mơ màng ngủ, cảm thấy lạnh, cô giật lại chăn trên người Thương Giới theo bản năng.

Thương Giới buông tay, cô liền đắp chăn, sau đó dựa vào cơ thể ấm áp của anh, mơ màng nói, "Ông xã..."

Nghe được hai chữ "Ông xã" mềm mại kia, đầu Thương Giới như có đoàn tàu chạy qua, trái tim bỗng trở nên kinh hoàng, từ trước tới nay chưa hề có cảm giác này.

Cô tựa như một con mèo ngoan ngoãn, không muốn rời xa vòm ngực ấm áp kia, gỡ bỏ tất cả phòng bị của trai gái, nghiễm nhiên đã xem anh là người thân mật nhất.

Giống như con thú nhỏ chỉ khi ở cạnh người thân quen nhất, mới có thể an tâm ngủ như vậy.

Nhìn thấy cô ngủ an ổn, không hiểu vì sao trái tim vốn lạnh như băng của Thương Giới lại trở nên ấm áp.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng gõ cửa, Thương Giới để anh ấy tiến vào, đồng thời đắp kín chăn cho cô, giấu cô trong ngực mình.

Lâm Xuyên mặc tây trang chỉnh tề, đắn đo nhìn Thương Giới, hỏi: "Bác sĩ Lawrence vừa mới gọi điện, hỏi tình hình của anh."

Anh ấy không nắm chắc, hỏi: "Đại tổng, là anh đúng không?"

Thương Giới gật đầu, làm động tác bảo anh ấy đừng lên tiếng, muốn anh ấy ra ngoài.

Lâm Xuyên hiểu được ý anh, nhìn chiếc giường lớn lộn xộn kia, trong lòng hiểu rõ vài phần, vì thế im lặng ra ngoài, lễ độ đóng cửa phòng.

Thương Giới vừa tỉnh dậy đã biết có chuyện gì xảy ra.

Nhân cách thứ hai có thể biết được mọi chuyện mà anh từng trải qua, đương nhiên anh cũng nhớ tất cả mọi chuyện nhân cách thứ hai làm, bởi vậy không hề có cái gì gọi là mất trí nhớ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!