Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
"Xin chào, tôi là Thương Giới."
Lúc người đàn ông kia nói mấy lời này, hơi nhướng mày, cặp mắt đào hoa mê người vô cùng bình tĩnh, lại phảng phất như đang ẩn giấu nguy hiểm trí mạng.
"Xin chào." Giang Tỉnh Tỉnh đề phòng nhìn anh, "Có chuyện gì sao?"
Thương Giới vô ý thức cong ngón tay lại, mày kiếm hơi nhíu, nhìn Giang Tỉnh Tỉnh. Giang Tỉnh Tỉnh mặc váy ngủ hình thỏ con, chớp đôi mắt hạnh trong veo.
"Còn nhớ tôi không?"
Giang Tỉnh Tỉnh mờ mịt lắc đầu.
Thương Giới xách theo túi thuốc, "Ngày hôm qua tôi đụng phải cô, làm tay cô bị trầy, cố ý mang thuốc tới cho cô."
Giang Tỉnh Tỉnh mở to hai mắt, tỉ mỉ đánh giá người đàn ông kia.
Dưới bầu trời đen u ám, làn da anh ta trắng tới mức hơi sợ, ngũ quan khôi ngô, mũi cao thẳng, không hề giống người đi đường bình thường.
Phải là một nhà quyền quý có chức có quyền, mới có thể tạo ra người đàn ông hoàn mỹ như vậy.
Giang Tỉnh Tỉnh thầm nghĩ, thảo nào cô cảm thấy đôi mắt này rất quen thuộc, hóa ra là chủ nhân chiếc Rolls
-Royce Phantom kia.
"Anh tự tới đưa thuốc cho tôi?"
Đây là tiết mục tổng tài bá đạo gì vậy?!
Thượng Giới đè thấp giọng: "Tôi có thể vào không?"
"Có thể." Giang Tỉnh Tỉnh vội gỡ móc khóa xuống, cung kính nghênh vị đại ca Rolls
-Royce Phantom này vào nhà.
Quả nhiên là hào quang của kẻ có tiền, khiến người ta muốn lại gần, lòng sinh hảo cảm.
Giang Tỉnh Tỉnh không chút do dự dẫn người đàn ông xa lạ vào nhà mình, không hề suy nghĩ liệu chuyện này có thích hợp hay không, rốt cuộc họ mới gặp nhau chỉ duy nhất một lần, hơn nữa hiện tại là mười một giờ ba mươi hai phút tối, bên ngoài còn có trận mưa nhỏ....
Kẻ có tiền, có thể là người xấu sao?
"Ôi, mì ăn liền của tôi vẫn còn trong nồi!"
Giang Tỉnh Tỉnh vội chạy vào nhà bếp, vớt mì vào trong bát sứ, bưng lên bàn.
Thương Giới còn đang bận xem xét nhà cô, nhà rất nhỏ, cũng chỉ năm mươi mét vuông, phòng ngủ và phòng khách là một, có một phòng bếp và một nhà vệ sinh.
Trên bàn trang điểm bày đầy chai lọ trang điểm của nữ giới, trên ngăn tủ đầy sách cũ, liên quan tới kịch bản và đóng phim.
Vách tường có chiếc đèn ngủ hình hoa hồng, khiến toàn bộ căn phòng trở nên kiều diễm tình thú, ngăn cách giữa phòng ngủ và phòng khách là rèm cửa.
Do có khách tới chơi, Giang Tỉnh Tỉnh bật đèn lên, trong nháy mắt, căn phòng trở nên sáng sủa rạng ngời.
"Để tiết kiệm điện." Cô ngượng ngùng cười, "Mời anh ngồi."
Thương Giới ngồi trên sô pha, cảm giác có thứ gì đó cồm cộm, anh duỗi tay lấy ra, là một cái áo lót ren màu đen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!