Chương 17: Nụ hôn nồng nhiệt

Edit: Quanh

Beta: Nhược Vy

Nhà vệ sinh của khách sạn năm sao rất sáng sủa, trong không khí tràn ngập hương chanh tươi mát.

Nếu đây không phải là Thương Giới mà cô quen, Giang Tỉnh Tỉnh đã nghĩ anh điên rồi, thế mà lại chạy vào nhà vệ sinh nữ! Nếu như bị người khác thấy, thanh danh của anh coi như đã hỏng!

Nhưng mà người đàn ông đứng trước mặt cô đúng là Thương Giới, là Thương Giới bất cần đời, chuyện này cũng không có gì lạ, vị nhị thiếu gia nhà họ Thương này, chuyện khác người nào cũng làm được.

Anh nắm chặt tay cô, áp sát cả người cô vào vách tường.

Cảm giác lạnh lẽo của gạch men trắng xuyên qua lớp vải mong manh trên cơ thể, truyền vào làn da mềm mại của cô, đối lập hoàn toàn với cơ thể nóng bỏng của Thương Giới.

Ngọn đèn chiếu sáng ánh mắt thâm thúy, phản chiếu bóng hình cô, anh hơi cúi người, chạm vào mặt cô, chóp mũi đụng vào da thịt cô, anh hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại.

Giang Tỉnh Tỉnh bị hô hấp của anh làm cho ngứa ngáy, thân thể mẫn cảm run rẩy.

"Anh Thương." Giọng Giang Tỉnh Tỉnh bé như muỗi kêu, "Là anh phải không?"

Thương Giới rất vừa lòng với phản ứng của cô, dịu dàng nói: "Là tôi."

Giọng nói quen thuộc khiến Giang Tỉnh Tỉnh không còn đề phòng, cô đẩy anh ra, tức giận nói: "Anh lại định làm trò gì?"

Cô không dùng nhiều sức, cũng không thực sự đẩy anh ra, ngược lại còn để anh tiến thêm một bước, hai người càng dính sát vào nhau.

"Xuỵt." Thương Giới thấp giọng, ghé sát vào tai cô, nói: "Bọn họ cũng không biết, cho rằng tôi chính là anh ta."

Giang Tỉnh Tỉnh mở to hai mắt, kinh ngạc không thôi, "Anh nói..."

Thương Giới nhếch môi cười, mang theo chút bất cần, "Giống không?"

Hai ngày qua, tập đoàn Thương thị có tổ chức họp báo, người đàn ông lạnh lùng cấm dục kia, vậy mà lại không phải nhân cách thứ nhất của Thương Giới, mà là anh bắt chước lại!

Trời ạ, lúc ở dưới tầng, dáng vẻ lạnh lùng tự phụ của anh còn dọa cô sợ đấy!

"Ý anh muốn nói là, bác sĩ không thể giúp anh trai anh quay trở lại?"

"Giúp"... cách nói này có phần không đúng, Giang Tỉnh Tỉnh ngẫm nghĩ, thay đổi cách nói khác, "Anh vẫn luôn ở đây?"

"Tối hôm quay trở về, Lawrence dùng biện pháp trị liệu thôi miên, gọi anh trai tôi quay trở lại." Thương Giới vùi đầu vào cổ cô, nhếch miệng nói: "Nhưng mà, mẹ nó, ông đây quá nhớ em."

Sáng hôm sau, khi anh tỉnh dậy khỏi chiếc giường lớn màu xanh, quả thực là không thể tin được, xung quanh vẫn là khung cảnh quen thuộc...

Phòng ngủ rộng lớn, cửa sổ sát đất có thể nhìn rõ mọi cảnh vật bên ngoài, đây là phòng của anh trai, dựa theo sở thích của anh ta mà thiết kế.

Nhưng anh vẫn là anh... vẫn là chính mình!

Thế mà anh lại thành công ngăn chặn nhân cách thứ nhất!

Vì tránh để Lawrence lại có ý đồ "chữa bệnh" cho mình, anh suy nghĩ một lát, quyết định bắt chước dáng vẻ hàng ngày của nhân cách thứ nhất, vẫn dự họp báo như bình thường, họp ban giám đốc, thậm chí kìm nén khao khát muốn được gặp lại cô...

Tất cả đều được tiến hành thuận lợi, mọi người chưa từng phát hiện ra, dưới lớp vỏ bọc cao quý lạnh lùng kia che dấu một linh hồn nóng nảy.

Giang Tỉnh Tỉnh thấp thỏm nghe từng lời Thương Giới nói, chỉ sợ bỏ qua một điều nào đó, điều này khiến cho Thương Giới vô cùng thỏa mãn.

Thương Giới cúi đầu đánh giá cô, hôm nay cô trang điểm rất diễm lệ, khuôn mặt đỏ ửng, gợi cảm mê người

Vì thế anh lấy điếu thuốc mới hút được một nửa trong miệng ra, bỏ vào miệng Giang Tỉnh Tỉnh, Giang Tỉnh Tỉnh thuần thục ngậm lấy, hơi mân mê, sau đó lại đưa cho anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!