Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Tối hôm đó cũng không khác gì với những buổi tối khác.
Bầu trời đổ mưa nhỏ, giống hệt như đêm anh xuất hiện trước cửa nhà cô.
Giang Tỉnh Tỉnh đứng ngoài cửa văn phòng Giang Trí, dựa lưng vào vách tường, cố tiêu hóa những lời anh ấy vừa nói...
"Em đúng là đồ ngốc, em cho anh ta ở nhà mình, chẳng lẽ không biết gia thế của anh ta sao?"
"Anh ta nói gì em cũng tin, sao em dễ lừa thế?"
"Nhà họ Thương chỉ có một người con trai duy nhất, chính là Thương Giới, không hề có người anh trai nào cấm đoán cậu ta hết, tất cả đều là tự biên tự diễn gạt em!"
"Loại công tử giàu có này, chán ngấy những trò ăn chơi xa đọa, cậu ta muốn ra ngoài trải nghiệm cuộc đời, vậy nên mới dụ dỗ em, chẳng lẽ em thực sự nghĩ cậu ta thích em?"
"Cậu ta có bệnh tâm thần, lỡ như... lỡ như cậu ta làm gì em thì sao! Em có nghĩ tới hậu quả không!"
...
Giang Trí quan tâm quá hóa loạn, tức giận tới nỗi nói ra rất nhiều lời khó nghe, Giang Tỉnh Tỉnh chỉ thấy lỗ tai ù ù, cảm giác hoa mắt chóng mặt, chẳng thể nghe rõ gì.
Tuy cô từng hoài nghi anh, nhưng nhiều ngày trôi qua, sự hoài nghi cũng dần tiêu tan, về chuyện của anh trai, anh nói rất chân thành tha thiết, khó có thể tin được là anh bịa ra.
Giang Tỉnh Tỉnh cứ tin tưởng anh như thế.
Đi tới cửa sổ trên tầng, khung cửa sổ đã vô cùng cũ nát, lớp kính đã tích một tầng bụi dày, mưa phùn rơi lất phất, cũng chỉ có vài ô cửa sổ còn lắp kính, đủ để thấy tòa nhà này đã cũ lắm rồi.
Nhìn xuyên qua cửa sổ, dưới tầng là một vườn hoa rộng, có chiếc bàn đu dây đã cũ, một người đàn ông đang ngồi ở đó, anh ta không quan tâm mưa làm ướt áo, một mình một người ngồi trên bàn đu dây.
Cót két, cót két.
Bàn đu dây phát ra tiếng kêu cũ kĩ.
Bóng dáng cô độc của anh khiến Giang Tỉnh Tỉnh đau lòng, cô không muốn để ý tới anh, tức giận vì anh giấu diếm cô. Nhưng lại không chịu nổi dáng vẻ đáng thương của anh, liều mạng chạy xuống tầng, túm lấy anh.
Thương Giới ngẩng đầu nhìn cô, dưới chiếc ô đen, hốc mắt cô gái ẩm ướt, sắc mặt đỏ bừng, hiển nhiên là cảm xúc không ổn định, lúc này còn chưa hồi phục.
"Vừa nãy tôi bắt chước có giống không?"
Giang Tỉnh Tỉnh hiểu anh đang nói cái gì, buồn bã nói: "Sao tôi biết được, tôi cũng chưa gặp nhân cách thứ nhất của anh."
"Để tôi đoán xem, chắc là anh trai cô vừa nói một đống điều không tốt về tôi."
Giang Tỉnh Tỉnh ngồi bên cạnh anh: "Anh ấy còn mắng tôi một trận."
"Nếu tôi nói, mỗi lời tôi nói đều là thật, cô có tin không?"
Giang Tỉnh Tỉnh cúi đầu nhìn giày da dưới chân, rầu rĩ nói: "Tôi tin."
Thương Giới ngước đôi mắt đen, nhìn về phía cô: "Thật không?"
"Bác sĩ trên TV nói anh có bệnh, giờ anh... không phải là anh của trước kia, tôi cũng không biết nhiều về loại bệnh này, nhưng tôi tin anh, vì anh không diễn trước mặt tôi."
Mười tuổi cô đã bắt đầu diễn kịch, sắm đủ loại vai diễn, biết rõ một người khi diễn sẽ như thế nào, tất nhiên là cô tin Thương Giới, tin mỗi một câu nói của anh, rằng anh không lừa dối cô.
"Cho nên đây là nhân cách thứ hai của anh?" Cô hỏi: "Nhân cách thứ nhất là anh trai anh?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!