Chương 12: Gả cho tôi

Edit: Nhược Vy

Beta: Quanh

Vào thu, nhiệt độ không khí dần thấp xuống, mưa thu xối ướt đẫm đường phố, trong căn nhà nho nhỏ, không khí rất ấm áp.

Một nơi chưa thể xem là một căn nhà, nhiều lắm cũng chỉ là chỗ đặt chân. Nhưng trong nhà có thêm một người đàn ông, một cô gái mồ côi không nơi nương tựa như Giang Tỉnh Tỉnh cảm thấy an ổn. Chuyện cô thích nhất mỗi ngày là mau chóng tan tầm, chạy về nhà, cùng người đàn ông kia ăn cơm xem TV, giành điều khiển trên sô pha, thi thoảng hứng lên, hai người còn có thể trêu đùa.

Có được tiền thưởng, tiền lương, điều đầu tiên Giang Tỉnh Tỉnh nghĩ đến là mua cho người đàn ông ở nhà chút gì đó, mua thuốc, hay là dao cạo râu các loại.

Người đàn ông như Thương Giới rất hiếm có, không giống những người đàn ông khác, không có chủ nghĩa đàn ông, yên tâm thoải mái nằm trong căn nhà nhỏ của cô, thật sự như tiểu chó săn, ăn của cô dùng của cô, trêu cô vui vẻ.

Có lẽ là vì đã biết trước, tất cả rồi cũng có ngày kết thúc.

Ngày đó khi ra khỏi nhà hát, Giang Tỉnh Tỉnh chỉ im lặng bước đi, Thương Giới trêu cô ghẹo cô, cô cũng nhếch miệng cười cho có lệ, điều này khiến Thương Giới cảm giác rất không thoải mái.

Buổi tối, Giang Tỉnh Tỉnh làm cả một bàn đồ ăn, đều là món anh thích.

Thương Giới tắm rửa xong, vẫn mang một cái quần cộc màu đen, ở trần, cơ bụng rắn chắc rõ ràng không chút che dấu.

Trên người anh có hơi nóng do vừa tắm xong, trên làn da săn chắc của anh còn đọng vài giọt nước.

Thương Giới vừa dùng chiếc khăn mềm mại lau đầu tóc ngắn đen nhánh, vừa đi đến cạnh bàn, nhìn xuống, xem những món ăn đang còn nóng hổi.

Anh không nói gì, đến sô pha ngồi xuống, cầm bánh mì Giang Tỉnh Tỉnh đã cắn một miếng, ngại khó ăn nhưng không nỡ vứt đi trên bàn, bắt đầu gặm.

Giang Tỉnh Tỉnh:...

Lại muốn ồn ào gì nữa?

Cô mềm giọng kêu: "Anh Thương, ăn cơm tối."

"Hình như lâu rồi cô Giang không gọi tôi là anh Thương."

"Anh Thương cũng lâu rồi không gọi tôi là cô Giang."

Tay trái Thương Giới cầm miếng bánh mì bị gặm chỗ này một miếng, chỗ kia một miếng, nhìn cô: "Tôi không thích quanh co lòng vòng, cô có chuyện gì thì nói thẳng đi."

Nếu anh đã nói thẳng không cố kỵ, Giang Tỉnh Tỉnh cũng không vòng vo với anh nữa, nói thẳng: "Ừm, anh ở nhà tôi, chuyện này cũng không phải là nhỏ, đúng không?"

Thương Giới bỏ bánh mì sang một bên, đi tới xách ghế ngồi đối diện cô, đôi mắt híp lại, mày nhíu chặt: "Đuổi tôi à?"

"Không phải không phải, chỗ này của tôi anh muốn ở bao lâu thì ở, nhưng trước mắt, tôi cảm thấy anh nên khôi phục thân phận tổng giám đốc tập đoàn Thương thị, công ty còn rất nhiều chuyện chờ anh xử lý đấy." Cô cẩn thận đánh giá sắc mặt Thương Giới: "Anh cảm thấy sao?"

Nếu cô đã nói thẳng, Thương Giới cũng không nói mấy lời vô nghĩa nữa, nói hết ra: "Tôi không muốn ngồi vị trí kia, ngày nào không phải ngồi trong văn phòng xử lý tài liệu thì là đi tiếp khách, tiệc rượu bàn cờ luân phiên, một đám người theo sau, ngoài mặt thì tâng bốc, trong lòng thì không ngừng mắng chửi, nhàm chán chết đi, phiền phức."

Nói đến cuộc sống trong quá khứ, Thương Giới nhíu mày, trong con ngươi có sự ức chế và không kiên nhẫn.

Giang Tỉnh Tỉnh kinh ngạc nhìn anh, cô chưa bao giờ biết, người thừa kế tập đoàn Thương thị xưa nay bình tĩnh, làm việc cũng như sấm rền gió cuốn lại có điều phiền muộn như vậy.

"Nhưng mà anh không thể mãi không quay về được." Giang Tỉnh Tỉnh hoang mang nói: "Chẳng lẽ anh muốn ở nhà tôi cả đời sao?"

Thương Giới phiền muộn vò tóc mình, ngón áp út tay trái cong lại, Giang Tỉnh Tỉnh đã chú ý tới động tác này của anh, chỉ cần lúc cảm xúc có sự dao động, anh luôn vô ý thức cong ngón áp út.

Cũng không ngoài dự đoán.

"Vậy tôi đành nói thật cho anh biết." Giang Tỉnh Tỉnh giơ móng vuốt lấy khăn giấy trên bàn, che mắt lại, lau mấy giọt nước mắt trên mặt: "Nhà hát Hồng Phòng sắp bị san bằng rồi, đó là nơi tôi lớn lên từ nhỏ, tôi không thể trơ mắt nhìn nó mất đi, anh là tổng giác đốc tập đoàn Thương thị, chỉ cần anh nói một câu, chắc chắn sẽ có thể giữ được nhà hát, hu hu, xem như anh giúp tôi đi, có được không?"

Cô lấy khăn giấy chùi nước mũi, nghẹn ngào nói: "Anh Thương, xin anh đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!