Edit: Quanh
Beta: Nhược Vy
Nhìn thấy hành động thân mật của hai người, trong lòng Văn Dương cảm thấy không thoải mái, nhưng rốt cuộc là vì sao, anh ta không nói rõ được.
Anh ta không thích Giang Tỉnh Tỉnh, nhưng cô gái này đã quen biết anh ta rất lâu, tính tình đơn thuần, lại tích cực lạc quan.
Hừm, đương nhiên anh ta sẽ không thừa nhận mình xem cô như lốp xe dự phòng... Nhưng cô tốt như vậy, tương lai nếu lấy về làm vợ, cũng không phải không được.
Dù sao thì cô đã đi xem mắt vài lần nhưng thất bại, cũng không dễ có bạn trai.
Đương nhiên, mấy lời này chỉ có thể giữ kín trong lòng, không thể nói ra trước mặt người ngoài.
Nhưng cũng thật không ngờ, mới mấy tháng không gặp, cô đã có bạn trai, còn ở chung với nhau, vậy cũng quá nhanh rồi.
Trong lòng Văn Dương khó chịu.
Mà đôi mắt thâm sâu ngạo nghễ của Thương Giới, đã nhìn thấu tâm tư của Văn Dương, chỉ cảm thấy buồn cười, Văn Dương còn tệ hơn cả anh.
Đàn ông tệ cũng có nhiều loại, Thương Giới là kẻ chơi đùa với cuộc đời, cũng tự đánh giá mình không phải là dạng đàn ông si tình gì, nhưng chắc chắn sẽ không chơi trò lừa dối phụ nữ.
Thương Giới anh chưa từng yêu đương, nhưng đặt tay lên ngực tự hỏi, nếu thật sự muốn bắt đầu, tất nhiên anh sẽ lựa chọn người mình yêu, có kéo dài được hay không thì nói sau, ở bên nhau anh sẽ toàn tâm toàn ý, nỗ lực vì nửa còn lại.
Giang Tỉnh Tỉnh không phát hiện hai người đàn ông đang có ý đồ xấu bên cạnh, cô nhìn xung quanh, thấy văn phòng và phòng tập vắng tanh, hỏi Văn Dương: "Mọi người đi đâu rồi?"
Văn Dương thở dài, "Rời đi rồi."
"Rời đi?" Giang Tỉnh Tỉnh không hiểu, "Sao lại rời đi?"
"Nhà hát chuẩn bị phá bỏ, chuyển đi nơi khác. Hơn nữa mấy buổi diễn vừa rồi, người xem rất ít, tiền lãi chẳng bằng tiền đầu tư, cũng không phát được nhiều tiền lương, phần lớn diễn viên trong đoàn đều rời đi, tự kiếm sống. Lần trước bọn anh tới tìm em, chính là muốn bàn bạc với em chuyện này, dạo này đoàn kịch thiếu người sắp xếp lời thoại, là do thiếu nhân viên công tác, ngay cả diễn viên còn không đủ người, bọn anh muốn hỏi em có rảnh không, đến đây hỗ trợ."
Hóa ra lần trước mọi người tới tìm cô, là muốn thương lượng chuyện này.
Ở phòng tập có vài người, trên sân khấu đang diễn lại một vở kịch nói, không nhiều diễn viên lắm, chỉ có ít ỏi bốn, năm người.
Giang Tỉnh Tỉnh đi vào, Minh Cẩn phản ứng đầu tiên, nhảy xuống sân khấu, chạy về phía cô.
Vai diễn của cô ấy là mụ phù thủy trong "Nàng Tiên Cá", hiện giờ cô ấy đang mặc áo choàng phù thủy màu tím rách tả tơi, tóc vuốt đầy keo, đi đôi tất cao thấp không đồng đều, trông như một người điên.
"Tỉnh Tỉnh, cuối cùng em cũng tới, ôi chao, sớm biết soái ca kia cũng tới đây, chị sẽ không hóa trang."
Minh Cẩn cười nói: "Để anh nhìn thấy dáng vẻ xấu xí nhất rồi."
Minh Cẩn có vóc dáng cao gầy, phong thái trưởng thành, ở đoàn kịch cũng thường diễn những vai phụ nữ thành thục, ví dụ như vai diễn Phồn Y trong "Dông Tố [1]". Cô ấy không già, nhưng do hay diễn những vai trưởng thành, nên có cảm giác của người phụ nữ quyến rũ trưởng thành.
[1] Dông tố: là một vở kịch của nhà viết kịch Trung Quốc Tào Ngu. Đây là một trong những tác phẩm kịch nổi tiếng nhất của Trung Quốc thời kỳ trước khi Nhật xâm chiếm Trung Quốc vào năm 1937
Thương Giới cười nhạt: "Không sao, ngoại trừ Giang Tỉnh Tỉnh, trong mắt tôi không có cô gái khác."
Giang Tỉnh Tỉnh:...
Muốn show ân ái cùng tôi trước mặt mọi người phải không, người đàn ông này lại dám nói mấy lời ngon ngọt, dù thế nào cô cũng không tin!
"Ôi, Tỉnh Tỉnh, em còn nói không có quan hệ gì, em xem soái ca của em, trong mắt chỉ có mỗi mình em."
Giang Tỉnh Tỉnh: "Em cũng không biết hôm nay anh ta trúng gió gì."
Mấy người bạn ở đoàn kịch cũng nhảy xuống sân khấu, người này còn trừng mắt lớn hơn người kia, ánh mắt đánh giá Thương Giới tỉ mỉ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!