Chương 53: Ngoại truyện 1. Xứng đôi

Màn đêm buông xuống, đèn đuốc ở khu phố thương mại được thắp lên sáng trưng.

Sau khi dùng bữa tối cùng Nhiếp Khả Doanh, Triệu Thanh Viễn bước ra từ nhà hàng. Người phục vụ đứng bên cạnh mở rộng cửa chính cho họ, miệng nói: "Hẹn gặp lại quý khách".

Vì phép lịch sự, nên Triệu Thanh Viễn định đưa Nhiếp Khả Doanh về nhà, nhưng anh không ngờ Nhiếp Khả Doanh đã có một người hộ tống đang chờ sẵn——Trước cửa lớn là một chiếc Mercedes màu đen, một người đàn ông mặc áo gió dáng dài đang đứng tựa nửa người vào cửa xe, tay kẹp điếu thuốc, đốm lửa đỏ trên đầu lọc lúc mờ lúc tỏ trong màn đêm.

Khoảng cách không xa lắm, Triệu Thanh Viễn có thể nhìn rõ dung mạo của người đàn ông kia. Anh nhận ra người này, là anh trai của Nhiếp Khả Doanh, Nhiếp Tranh.

Thấy hai người bước ra, Nhiếp Tranh bèn dụi tắt điếu thuốc, nhưng không bước tới mà vẫn đứng nguyên tại chỗ. Nhiếp Khả Doanh cực kỳ ngạc nhiên khi thấy Nhiếp Tranh đợi mình, cô bước nhanh tới bên xe hỏi: "Anh cả, sao anh lại tới đây?"

Tướng mạo của Nhiếp Tranh trông rất sắc sảo, bình thường y hiếm khi thể hiện biểu cảm nên càng thêm phần nghiêm nghị, ăn mặc chải chuốt lúc nào cũng tỉ mỉ chỉn chu. Đây cũng là ấn tượng của Triệu Thanh Viễn về y sau hai lần gặp gỡ. Tuy nhiên, có vẻ Nhiếp Tranh rất cưng chiều cô em gái Nhiếp Khả Doanh này. Triệu Thanh Viễn nhận thấy chỉ cần có Nhiếp Khả Doanh ở đó, thì vẻ mặt Nhiếp Tranh sẽ dịu đi không ít, nom không còn cái khí thế "người lạ chớ đến gần" nữa.

Nhiếp Tranh trả lời Nhiếp Khả Doanh, nhưng ánh mắt lại lướt nhẹ qua người Triệu Thanh Viễn: "Muộn rồi, anh đến đón em về."

Mỗi lần chạm phải ánh mắt vô cảm của Nhiếp Tranh, Triệu Thanh Viễn lại thấy mất tự nhiên một cách khó hiểu, có lẽ là do áp lực vô hình từ đối phương. Anh cố gắng nở nụ cười đúng mực nhất: "Chào anh Nhiếp."

Nhiếp Tranh gật đầu, bảo Nhiếp Khả Doanh lên xe trước, còn mình thì chưa vội rời đi. Triệu Thanh Viễn thấy y dường như có điều muốn nói với mình, thì bất giác trở nên căng thẳng, tay chân cứ khép nép vào nhau.

Nhưng thực ra Nhiếp Tranh chẳng nói gì khác, chỉ buông một câu bình thường như dặn dò bạn bè: "Trời tối, cậu Triệu lái xe cẩn thận."

Triệu Thanh Viễn gật đầu nghiêm túc: "Anh cũng vậy, tạm biệt."

Nghe cách xưng hô của Triệu Thanh Viễn, biểu cảm Nhiếp Tranh khẽ thay đổi, cũng chào tạm biệt anh một tiếng.

Triệu Thanh Viễn định trông theo để tiễn họ đi, nhưng Nhiếp Tranh lại kiên quyết nhìn Triệu Thanh Viễn đi trước rồi mới lái xe rời khỏi.

Chiếc Mercedes màu đen lao đi giữa dòng xe cộ, Nhiếp Khả Doanh ngồi ở ghế phụ, nghi hoặc quay sang nhìn Nhiếp Tranh: "Anh cả, sao hôm nay anh lại rảnh rỗi đột xuất mà đi đón em vậy?"

Nhiếp Khả Doanh không thể không thấy lạ, bởi quan hệ giữa cô và Nhiếp Tranh không hề thân thiết. Họ là anh em cùng cha khác mẹ, mẹ ruột của Nhiếp Tranh mất sớm. Năm xưa khi cha Nhiếp cưới người mẹ kém ông gần hai mươi tuổi về nhà, Nhiếp Tranh đã không mấy tán thành. Từ nhỏ đến lớn, Nhiếp Tranh cũng luôn tỏ ra không quan tâm lắm đến cô. Huống hồ phần lớn thời gian Nhiếp Tranh đều làm việc ở công ty, đến nhà họ Nhiếp còn ít khi về, nói gì đến việc đặc biệt đến đón cô.

Nhiếp Tranh đáp tỉnh bơ: "Anh về nhà lấy tài liệu, dì bảo anh tiện đường thì đón em luôn." Người "dì" mà y nhắc đến chính là mẹ của Nhiếp Khả Doanh.

Hóa ra là do mẹ bảo, thảo nào Nhiếp Tranh lại chịu đi một chuyến. Nghĩ vậy Nhiếp Khả Doanh cũng chẳng thấy lạ nữa. Con người Nhiếp Tranh nhìn thì có vẻ hời hợt, nhưng lời của người lớn chắc là không dám làm trái đâu.

Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Nhiếp Tranh bật nhạc trong xe lên, một giai điệu vui tươi chầm chậm vang lên. Vừa nghe thấy giai điệu này, Nhiếp Khả Doanh đã cảm thấy vô cùng quen thuộc, chắc chắn gần đây cô đã nghe ở đâu đó rồi, nhưng tạm thời không tài nào nhớ ra nổi.

Xe chạy đến dưới lầu nhà họ Nhiếp, Nhiếp Khả Doanh bèn xuống xe, nhưng Nhiếp Tranh vẫn không tắt máy cũng chẳng chịu xuống. Y nói với Nhiếp Khả Doanh: "Em lên nhà rồi bảo chú Vương mang tài liệu xuống giúp anh, anh không lên đâu."

"Vâng." Nhiếp Khả Doanh đáp một tiếng, đóng cửa xe rồi đi thẳng. Người nhà họ Nhiếp đều biết Nhiếp Tranh không thích về nhà, Nhiếp Khả Doanh cũng thấy thế là thoải mái, bởi vì chỉ cần Nhiếp Tranh về nhà là bầu không khí lại trở nên ngột ngạt, thà y không về còn hơn.

Lúc đứng trong thang máy, Nhiếp Khả Doanh chợt nhớ ra đoạn nhạc quen tai ban nãy, cô cũng từng nghe thấy trên xe của Triệu Thanh Viễn. Đúng lúc này điện thoại cô nhận được một tin nhắn, là Triệu Thanh Viễn hỏi cô đã về đến nhà chưa. Cô lười chẳng buồn trả lời, ngay sau đó có một cuộc gọi đến, cô liếc nhìn tên người gọi liền bắt máy ngay, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ như hoa.

Về đến nhà, mẹ Triệu gọi điện tới tấp hỏi dồn Triệu Thanh Viễn xem ấn tượng về Nhiếp Khả Doanh thế nào, Triệu Thanh Viễn cũng thành thật trả lời. Ấn tượng của anh về Nhiếp Khả Doanh quả thực không tệ, là một cô gái xinh xắn đáng yêu, khi ngồi yên thì rất ngoan ngoãn, giọng nói ngọt ngào mềm mại, lúc nói chuyện lại rất hoạt bát. Một cô gái như vậy chắc hẳn chẳng ai chê điểm nào được.

Mẹ Triệu hỏi anh có muốn tiếp tục tìm hiểu người ta không, thì Triệu Thanh Viễn đồng ý. Anh thấy thử xem sao cũng tốt, vì anh cũng có chút thiện cảm với Nhiếp Khả Doanh. Sau chuyện với Chúc Thanh, thực ra anh cảm thấy mình chẳng còn sức lực đâu để bắt đầu một đoạn tình cảm dằng dặc nữa. Anh đã đến tuổi thành gia lập nghiệp, trên vai đã gánh vác nhiều trách nhiệm hơn.

Rồi anh sẽ kết hôn với một người phụ nữ hợp tính, sẽ yêu thương vợ con, và chăm lo cho gia đình, anh đâu thể cứ sống tùy hứng mãi được.

Đám cưới của Chúc Thanh đã trôi qua vài tháng, sau đó Triệu Thanh Viễn còn gọi điện cho Chúc Thanh một lần, bù đắp một lời chúc phúc muộn màng. Họ trò chuyện cũng rất vui vẻ, tự nhiên.

Trước thềm năm mới, Triệu Thanh Viễn đã ra nước ngoài một thời gian. Cũng chính trong khoảng thời gian đó, anh đã buông bỏ được Chúc Thanh cũng như đoạn tình cảm ấy.

Anh đến một hòn đảo nhỏ thuộc bang Queensland ở nước Úc, tên là đảo Daydream. Trên hòn đảo đó, lần đầu tiên trong đời Triệu Thanh Viễn thử lặn biển, và rồi anh say mê môn thể thao này từ lúc nào không hay.

Mặc bộ đồ lặn chìm sâu xuống nước, những rạn san hô đan xen thành từng cụm, đáy biển xanh thẳm tĩnh lặng như một cõi ảo mộng hư vô. Chỉ có những sinh vật biển bơi lội tung tăng trước mắt, và tiếng hít thở vang lên lạo xạo ngay sát màng nhĩ. Đặt mình vào hoàn cảnh ấy, dù có bao nhiêu tạp niệm cũng đều bị quét sạch không còn một hạt bụi, trong lòng trống trải khoáng đạt tựa như vùng biển yên bình này vậy.

Biết bao chuyện cũ trần ai thả vào lòng biển khơi cũng đều lặng lẽ tan biến không một tiếng động.

Triệu Thanh Viễn ở lại hòn đảo này hơn một tuần. Anh trọ tại một khách sạn nhỏ cách bờ biển không xa, ngày nào cũng đi lặn, đợi đến khi màn đêm bao trùm trên đỉnh đầu mới chịu quay về.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!