Chương 24: (Vô Đề)

Lúc Lư Kinh Hồng nấu mì, Văn Lĩnh ngồi thôi cũng không yên, bèn đứng dựa vào bức tường sau lưng anh. Cậu nhìn động tác thành thục của Lư Kinh Hồng đến thất thần một lúc, rồi mới nói ra câu này, là câu khẳng định: "Anh đã đi tìm Từ Kha."

Lư Kinh Hồng gật đầu, kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện một lượt, lại nói: "Là anh gài cậu ấy thôi, cậu ấy không cố ý nói đâu."

Văn Lĩnh không truy cứu vấn đề của Từ Kha nữa, mà hỏi sang chuyện khác: "Không phải anh về thành phố N ăn Tết rồi à, sao lại ở đây?"

"Anh nghĩ đến việc em ở lại thành phố S một mình nên quay về." Lư Kinh Hồng ngoảnh đầu nhìn thẳng vào mắt Văn Lĩnh: "A Lĩnh, tại sao lại lừa anh là em đi nước ngoài, hửm? Em không muốn gặp anh sao?"

Văn Lĩnh hiếm khi chột dạ mà quay mặt đi chỗ khác: "...... Không phải, em chỉ muốn ở một mình thôi." Chỉ là cậu không cần bất kỳ sự bầu bạn nào, cũng chẳng có bất cứ kỳ vọng gì vào chuyện tình cảm.

"Há miệng nếm thử xem." Lư Kinh Hồng bỗng xoay người, dùng đũa gắp một con tôm nõn đưa đến bên miệng Văn Lĩnh: "Cẩn thận nóng đấy."

Văn Lĩnh ngẩn ngơ há miệng, để mặc Lư Kinh Hồng đút con tôm đó vào miệng mình. Lư Kinh Hồng hỏi cậu mùi vị thế nào, Văn Lĩnh đáp: "Ngon lắm."

"Vậy được rồi, em ra ngồi đi, để anh múc mì ra bát."

Văn Lĩnh bèn ngồi xuống bên bàn ăn.

Thế là hai người cứ đối diện nhau mà ăn hết bát mì của mình trong im lặng, không hề có câu thoại thừa thãi nào. Cảm giác trống rỗng trong dạ dày Văn Lĩnh vốn gào thét từ hôm qua đã biến mất theo bát mì nóng hổi trôi tuột vào bụng.

Ăn xong, Lư Kinh Hồng hỏi: "Ngon không?"

Văn Lĩnh nhìn cái bát của mình đến nước dùng cũng húp cạn chẳng còn một giọt, cảm thấy câu hỏi này không cần thiết phải trả lời, nhưng cậu vẫn gật đầu.

"Nếu ngon thì có thể đồng ý với anh một chuyện nhỏ được chứ? Coi như không phụ công sức anh ngồi xe mấy tiếng đồng hồ đến đây để nấu bát mì này." Lư Kinh Hồng nghiêm túc nhìn cậu.

"Chuyện gì?"

"A Lĩnh, em nói em muốn ở một mình, nhưng anh thì không. Anh muốn cùng em trải qua năm mới đầu tiên của chúng ta." Lư Kinh Hồng khẽ cười: "Anh mời em về nhà anh ăn Tết, được không?"

"Về nhà anh? Đến thành phố N á?" Văn Lĩnh cứng đờ người.

"Dịp Tết bên ngoài náo nhiệt lắm, giăng đèn kết hoa khác hẳn ngày thường. Chỗ nhà anh so với thành phố S cũng rất tuyệt, anh muốn đưa em đi xem thử."

Lư Kinh Hồng đưa tay vào túi trong của áo phao, rồi lấy ra hai tấm vé. Anh đặt trước mặt Văn Lĩnh, nói: "Đây là vé xe tới thành phố N, anh mua hết rồi. Ba giờ chiều xuất phát, chập tối là đến nơi. Anh đã nói với mẹ là anh sẽ dẫn một người bạn về, giờ này chắc mẹ anh đang bận rộn chuẩn bị bữa tối thịnh soạn cho em đấy. A Lĩnh, em muốn đến thành phố N dạo chơi cùng anh không?"

Văn Lĩnh nhìn chằm chằm tấm vé trong tay Lư Kinh Hồng hồi lâu mà không hề nhúc nhích. Cùng một người khác đón Tết sao? Cậu chưa từng có trải nghiệm như vậy, thật ra cậu rất kháng cự chuyện này. Cậu cũng không biết rốt cuộc mình đang bài xích điều gì, có lẽ là sợ hãi những điều chưa biết, cũng có thể không phải. Nhưng người đối diện đưa ra lời mời lại là Lư Kinh Hồng. Cảm giác tội lỗi trong lòng cậu đối với Lư Kinh Hồng lại đóng vai trò như một cái cớ tạm thời, cứ việc đường hoàng mà trỗi dậy.

Từ chối thì dường như rất có lỗi với anh ấy, và cũng có lỗi với bát mì hải sản thập cẩm kia nữa.

Văn Lĩnh tự đặt ra cho mình đầy đủ lý do, cậu rút một tấm vé từ tay Lư Kinh Hồng: "Vậy thì đi dạo thử xem sao."

Đến thành phố N là lúc sáu giờ chiều. Từ bến xe phía Tây về đến nhà Lư Kinh Hồng mất khoảng ba đến bốn mươi phút, nên khi hai người đứng trước cửa nhà Lư Kinh Hồng cũng đã ngót nghét bảy giờ.

Lư Kinh Hồng giơ tay định bấm chuông, Văn Lĩnh chợt phản ứng lại, căng thẳng kéo tay áo anh: "Khoan đã, em không mang quà ra mắt."

"Không sao đâu." Lư Kinh Hồng cười thoải mái: "Nếu em để ý thì lần sau đến bù lại là được."

Văn Lĩnh không phản bác, cậu nghĩ: Còn có lần sau à?

Giản Liên Sương nghe tiếng chuông cửa liền ra mở ngay. Bà mặc bộ đồ ở nhà trông giản dị, cười hiền hòa với hai người đứng ngoài cửa: "Về rồi đấy à, đây là bác sĩ Văn phải không?"

Văn Lĩnh cúi người chào hỏi: "Cháu chào bác, chúc bác năm mới vui vẻ, cháu là Văn Lĩnh ạ."

Giản Liên Sương nhìn từng cử chỉ của Văn Lĩnh thì cảm thấy cậu là người rất có gia giáo, nên ấn tượng về cậu vô cùng tốt. Bà đã chuẩn bị sẵn dép lê ở cạnh tủ giày ngay cửa ra vào từ sớm, bảo hai người thay giày rồi vào nhà ngồi sofa nói chuyện. Văn Lĩnh còn mang theo một cái túi, bên trong là vài bộ quần áo để thay, Lư Kinh Hồng đỡ lấy, nói: "Để anh mang vào phòng mình trước đã."

"Con đi cất đi." Giản Liên Sương xua tay với anh, rồi ngồi xuống bên cạnh Văn Lĩnh trò chuyện: "Bác sĩ Văn này, trước đây Kinh Hồng hay nhắc đến cháu với bác lắm, cả Tiểu Thiền cũng có kể. Chắc hẳn bình thường Kinh Hồng được cháu giúp đỡ nhiều, thật lòng cảm ơn bác sĩ Văn nhé."

"Bác ơi, bác đừng nói vậy ạ." Biểu cảm của Văn Lĩnh có chút ngượng ngùng, cậu không giỏi ứng phó với những người lớn tuổi như thế này: "Bác cứ gọi cháu là Văn Lĩnh được rồi. Cháu và Lư... Lư Kinh Hồng là bạn bè giúp đỡ lẫn nhau thôi, bác không cần cảm ơn cháu đâu ạ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!