Đang đi cùng người yêu hiện tại mà chạm mặt người yêu cũ lẽ ra phải là chuyện khá khó xử. Nhưng chuyện này cũng còn tùy người, Văn Lĩnh thì chẳng thấy có gì ngượng ngùng cả.
Hôm đó, Văn Lĩnh đang làm việc ở phòng khám thì đụng trúng Điền Phàm——không biết là người yêu cũ số mấy đến khám răng. Vị này được xem là một trong số những người yêu cũ chia tay một cách dứt khoát nhất, thế nên Văn Lĩnh vẫn còn nhớ rõ anh ta. Điền Phàm cũng là hạng người có vô số bạn trai, thành thử đã quá rành rọt luật chơi tình ái.
Lần này gặp lại Văn Lĩnh, Điền Phàm thấy khá bồi hồi. Vậy là sau khi Văn Lĩnh tan làm, anh ta còn nán lại văn phòng của cậu để tán gẫu, ôn lại chút kỷ niệm về quãng thời gian tươi đẹp mà ngắn ngủi của hai người. Văn Lĩnh vừa cúi đầu thu dọn đồ đạc, vừa nghe anh lải nhải.
Điền Phàm đang nói đến đoạn: "Cái cà vạt anh tặng tôi chất lượng tốt thật đấy. Bác sĩ Văn ơi, nếu anh đang lẻ loi mà chưa kiếm được mối nào, thì cho tôi xếp hàng trước nhé——"
Nói đến đây, lời của Điền Phàm đột ngột im bặt. Tiếng gõ cửa "cốc cốc" vang lên, cánh cửa văn phòng vốn chỉ khép hờ lại bị đẩy ra. Một người đàn ông mặc áo măng tô dài màu xám khói đứng ở cửa. Là Lư Kinh Hồng.
Cả hai người trong văn phòng đều đồng loạt nhìn về phía anh. Ánh mắt Lư Kinh Hồng lướt qua Điền Phàm, rồi chỉ nhìn Văn Lĩnh: "Tan làm rồi à?" Giọng điệu nghe vô cùng thân thiết.
"Tan rồi, đi thôi." Văn Lĩnh gật đầu, vòng qua bàn làm việc đi tới. Cậu thấy Điền Phàm vẫn còn ngơ ngẩn ngồi đó, bèn hất cằm về phía anh ta: "Anh không về à?"
"Ồ——Được! Tôi cũng về đây." Điền Phàm vội vàng đứng dậy. Câu từ thì đối đáp với Văn Lĩnh, nhưng vừa quay mặt sang đã mỉm cười tiếp Lư Kinh Hồng.
Lư Kinh Hồng xoay qua nhìn Văn Lĩnh với ánh mắt hỏi han: "Vị này là?"
"Tôi tên Điền Phàm." Điền Phàm nhanh nhảu cướp lời Văn Lĩnh.
Văn Lĩnh lườm anh ta một cái, rồi nói: "Là bệnh nhân của em, cũng coi như bạn bè. Trước đây có qua lại."
Văn Lĩnh vừa dứt lời, Lư Kinh Hồng đã mau chóng liếc nhìn gương mặt Điền Phàm qua khóe mắt.
Điền Phàm chủ động bước đến bên cạnh Lư Kinh Hồng, nói: "Chào anh, vẫn chưa biết tên anh là gì nhỉ?"
"Lư Kinh Hồng."
"Có phải là "Kinh Hồng" trong "Kinh hồng nhất phiết"(*) không?" Điền Phàm nói.
Lư Kinh Hồng lịch sự gật đầu.
Điền Phàm thốt lên một tiếng tán thưởng: "
"Dáng nhẹ nhàng như chim hồng tung cánh, uyển chuyển tựa rồng bay"(*). Anh Lư, tên của anh thật sự rất hay."
Lư Kinh Hồng khách sáo cười: "Anh Điền quá khen rồi."
Văn Lĩnh lại liếc xéo Điền Phàm: "Sao hôm nay anh lắm lời thế."
Điền Phàm làm như không nghe thấy, vẫn vui vẻ chào rồi đi trước: "Tạm biệt bác sĩ Văn, tạm biệt anh Lư."
Văn Lĩnh thu lại cái liếc mắt về phía bóng lưng của Điền Phàm, cảm thấy trong lòng hơi khó chịu. Cậu sóng vai cùng Lư Kinh Hồng ra khỏi phòng khám, hỏi anh: "Tìm em có việc à?"
Lư Kinh Hồng "ừm" một tiếng, đi đến bên xe của mình, rồi lấy từ trong xe ra một chiếc bình giữ nhiệt đưa cho Văn Lĩnh: "Bây giờ anh phải ra sân bay đón một người bạn, lát nữa còn mất thêm chút thời gian, nên không ăn tối với em được. Anh có hầm canh cho em, em mang về ăn nhé."
Văn Lĩnh đưa tay nhận lấy. Ngay lúc cậu nhận đồ, Lư Kinh Hồng khẽ nắm tay cậu trong chốc lát, quan tâm nói: "Tay em lạnh hết rồi, nhớ mặc thêm áo, cẩn thận đừng để bị cảm."
Vào khoảnh khắc da thịt chạm nhau, Văn Lĩnh vô thức co ngón tay lại, cảm giác vai vế bị đảo lộn quen thuộc kia lại trỗi dậy. Những lúc thế này đa phần đều là thủ đoạn tán tỉnh của cậu, nào là sờ tay một cái, vuốt mặt một cái. Nhưng nó khác xa với giây phút hiện tại. Cậu đáp: "Được... anh có việc thì đi trước đi."
Tằng Văn Thu có chuyến bay đến thành phố S vào chiều nay. Cửa hàng của Quan Thành có việc đột xuất, phải hai tiếng sau mới ra sân bay được. Tằng Văn Thu không rành thành phố S lắm, lại còn mang theo hành lý lỉnh kỉnh, nên Quan Thành đành nhờ Lư Kinh Hồng đi đón cô.
Lư Kinh Hồng đến sân bay sớm mười lăm phút và thuận lợi đón được Tằng Văn Thu. Tằng Văn Thu mặc một chiếc áo len dệt kim màu trắng tinh và chân váy ngắn, đeo kính râm, đi bốt cao cổ. Dáng người cô thanh thoát, còn đẩy hai chiếc vali khổng lồ, nên rất dễ nhận ra trong đám đông.
Lư Kinh Hồng bước nhanh tới, nhận lấy một chiếc vali từ tay cô, cười nói: "Văn Thu, lâu rồi không gặp."
Tằng Văn Thu gỡ kính râm xuống, để lộ khuôn mặt xinh đẹp. Cô cười rạng rỡ với Lư Kinh Hồng: "Kinh Hồng, lâu rồi không gặp, chúng ta cũng phải hơn nửa năm rồi chưa gặp nhau nhỉ."
"Chắc cũng tầm đó." Lư Kinh Hồng vừa đi bên cạnh cô vừa nói: "Lên xe trước đã."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!