Đường Nguyệt nhìn về phía nơi tiếng khóc vang lên, chiếc giường này là của...
"Giai Tuệ." Đường Nguyệt thử gọi: "Tớ mua cơm về giúp cậu rồi này."
"Cảm ơn cậu, A Nguyệt." Vương Giai Tuệ đáp, giọng nói đặc nghẹt giọng mũi như bị ngăn cách bởi một màn nước, không nghe rõ được.
Lúc rời khỏi ký túc xá, Đường Nguyệt đã cảm giác được tâm trạng của Vương Giai Tuệ có gì đó là lạ, khi ấy cô không nghĩ nhiều nhưng bây giờ thì...
"Cậu đang khóc ư?"
Lòng Đường Nguyệt thắt lại, không biết mình có giúp bạn được phần nào hay không.
Cô hỏi thẳng quá khiến Vương Giai Tuệ bối rối, chỉ đành cuống quýt đáp lại: "Không, tớ không khóc."
Mặc dù Đường Nguyệt không biết tại sao Vương Giai Tuệ lại không muốn thừa nhận, nhưng cô cũng không định ép cô bạn nói ra, giờ lại nghe cô ấy nói thế, cô bèn không hỏi nữa.
Chỉ là lòng Đường Nguyệt vẫn luôn canh cánh về chuyện này. Sang hôm sau, lúc tán gẫu với Hướng Cẩn, cô buột miệng kể lể nỗi trăn trở trong lòng.
"Có phải em nghĩ nhiều quá rồi không?" Cô cười bất đắc dĩ.
"Cũng chưa chắc là vậy." Hướng Cẩn luôn suy nghĩ thấu đáo hơn cô: "Có lẽ là cô ấy đang sợ, nếu em lo lắng cho bạn mình thì có thể chú ý đến hành động của cô ấy một chút."
Anh nói cũng có lý.
Đường Nguyệt gật đầu tán thành, đôi mắt cô sáng ngời: "Anh hiểu tâm lý con người ghê nhỉ."
"Rất nhiều người đều có cảm xúc sợ hãi." Hướng Cẩn mỉm cười, gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho cô: "Thôi em ăn nhanh nào, để thịt nguội rồi sẽ không còn ngon đấy."
Sườn được hầm kỹ đến mức thịt tơi ra, mềm và thấm vị thơm ngon. Đường Nguyệt múc một thìa cơm to: "Măm, thơm quá..."
Cô vừa nói đến đâu ấy nhỉ?
Thôi quên đi.
Bắt đầu từ lúc ấy, Vương Giai Tuệ trở lại bình thường, như thể tiếng nghẹn ngào nức nở hôm đó Đường Nguyệt nghe được chỉ là ảo giác, chưa từng diễn ra bao giờ.
Đường Nguyệt dần yên tâm, chắc là cô hiểu lầm rồi. Có rất nhiều lý do khiến người ta bật khóc, ngoài đau đớn khổ sở ra, nước mắt còn có thể đại diện cho niềm vui và cảm động. Vương Giai Tuệ bật khóc chưa hẳn là vì chuyện xấu.
Ngày tháng cứ êm đềm trôi qua, mãi đến một ngày nghỉ, Đường Nguyệt vừa tan lớp tự học, đã thấy một bóng dáng hơi quen mắt xuất hiện dưới tòa nhà ký túc xá. Cô nghĩ ngợi một lát mới nhớ ra được người này là ai.
Tại sao bạn trai của Vương Giai Tuệ lại ở đây?
Chàng trai nọ đang tức tối một mình ở đó, hình như anh ta đang mắng nhiếc ai đó rất thậm tệ, rồi lại chợt đá vào cái thùng rác ở cạnh. Tiếng động chát chúa vang lên dọa những người qua lại ở khu vực này, ai nấy cũng đều đi vòng qua anh ta.
Đường Nguyệt không đến gần người đó, cô nhíu mày nhìn anh ta với ánh mắt quan sát kỹ càng.
Nói thật lòng, dù là ngoại hình hay thành tích học tập, Vương Giai Tuệ đều được xếp vào hàng ngũ xuất sắc. Với điều kiện như thế, cô ấy thừa sức hẹn hò với bạn trai tốt, nhưng cô ấy lại thích kiểu người như côn đồ này. Khi ấy, cả nhóm cùng phòng bọn họ đều hoang mang trước sự lựa chọn của Vương Giai Tuệ, nhưng cô ấy lại mỉm cười nói: thật ra chàng trai kia đối xử rất tốt với cô ấy.
Mãi đến tận hôm nay, cả nhóm đều không hiểu bạn trai của Vương Giai Tuệ tốt ở chỗ nào.
Về đến ký túc xá, rèm phòng bị kéo kín. Rõ ràng đang là ban ngày nhưng trong phòng lại tối mịt, như như lâu đài của ma cà rồng, không để chút ánh sáng nào lọt vào.
Rút kinh nghiệm lần trước nên cô khẽ bước qua, nhẹ nhàng kéo rèm giường của Vương Giai Tuệ, thấy trên giường trống không.
Chẳng lẽ cô ấy không ở trong ký túc xá?
Đường Nguyệt vừa lẩm bẩm vừa đi lấy chiếc khăn mặt để quên trong nhà vệ sinh buổi sáng. Cô mở cửa ra, rồi sau đó...
"Tớ xin lỗi, cửa không khóa nên tớ nghĩ là trong phòng không có ai!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!