Chỉ mới tan lớp chuyên ngành là Đường Nguyệt đã bước vội đến phòng y tế.
Cô bước vào cửa phòng, vừa thở hổn hển điều chỉnh nhịp tim vừa đưa mắt nhìn quanh. Cảm ơn trời Phật, bấy giờ, trong phòng y tế chỉ có một người bệnh duy nhất là Hướng Cẩn. Chỉ mới nhìn vào phòng, cô đã thấy chiếc giường có tấm rèm xanh kéo nửa vời, anh đang nằm sau tấm rèm.
Cô tới gần anh, mới chợt nhận ra anh đang ngủ.
Khi cô đang chần chừ, không biết có nên gọi Hướng Cẩn dậy hay không, bỗng dưng anh nhíu mày, mồ hôi to như hạt đậu rịn ra trên đầu. Như bị người ta điểm huyệt, người anh cứng đờ, khó lòng cử động được.
Anh đang gặp ác mộng sao? Đường Nguyệt không nỡ nhìn anh chịu khổ trong giấc mơ, bèn lay anh dậy.
"Hướng Cẩn."
Thấy anh không đáp lại, cô cất cao giọng hơn một chút: "Hướng Cẩn!"
Ác mộng như một nhà tù giam cầm Hướng Cẩn thật chặt, cũng ngăn cách cô khỏi anh. Trông chàng trai nằm trên giường có vẻ chật vật hơn, sắc mặt anh rúm ró, đầy sự đau đớn.
Đường Nguyệt bất chấp tất cả, cô chỉ muốn đánh thức anh rồi tính sau. Cô lại ra sức lay anh, lay mạnh chưa từng có.
"Anh mau tỉnh dậy đi!"
Đầu của Hướng Cẩn vô thức nghiêng về phía cô, bờ môi khẽ mấp máy.
Đường Nguyệt cúi người, nghiêng tai đến gần để lắng nghe, rồi chợt nghe anh lẩm bẩm: "Mẹ ơi, đừng..."
Ác mộng của Hướng Cẩn là mẹ anh sao? Trong giây phút chớp nhoáng, Đường Nguyệt cảm thấy có vẻ như cô đã chạm vào thứ gì đó, nhưng nó lướt qua nhanh quá, chỉ thoáng hiện rồi thôi khiến cô không nắm bắt được. Vả lại, giờ Hướng Cẩn đau khổ như thế, cô cũng chẳng có lòng dạ để ý đến những chuyện khác.
Đường Nguyệt không biết phải làm sao để giúp anh, cô do dự giây lát, rồi vươn tay đặt lên bàn tay anh, nhẹ nhàng vỗ về, chầm chậm và thong thả từng chút một.
Thuở còn thơ bé, mỗi lần cô giật mình sực tỉnh vì ác mộng, mẹ cũng sẽ ngời ở mép giường cô, vừa dịu dàng dỗ dành vừa khẽ vỗ vào tay cô để trấn an.
Đừng sợ, luôn có người ở bên con mà.
Giờ đây, cô cũng dùng cách tương tự với Hướng Cẩn.
"Đừng sợ, có em bên anh mà." Cô dịu giọng.
Tất cả những thứ trong mơ dần dần nhạt nhòa, bóng người cũng tan biến theo. Hướng Cẩn có cảm giác anh như đắm mình trong dòng suối ấm áp, cảm giác dần dần quay lại với cơ thể.
Anh chầm chậm mở mắt ra, ban đầu, trong đôi mắt kia vẫn còn chút mông lung, nhưng chẳng mấy chốc đã khôi phục sự tỉnh táo. Anh chạy thoát khỏi cơn ác mộng kia, và lẳng lặng nhìn cô dưới ánh mặt trời chiếu xuyên từ cửa sổ.
Trong chốc lát, không ai nói gì. Giữa bầu không khí im lặng, Hướng Cẩn là người lên tiếng trước: "Nguyệt Nguyệt."
Có một nhóm người đi ngang qua phòng y tế, tiếng cười nói tranh luận xôn xao khắp hành lang nhưng cả hai bọn họ đều phớt lờ. Dường như thế giới đã bị ấn nút tạm dừng, tầm nhìn rõ ràng hơn bao giờ hết. Bỗng nhiên, Đường Nguyệt chợt nhận ra mình có thể thấy rõ từng sợi lông mi và những động tác của anh mỗi lần hít thở.
Não bộ hoạt động chậm chạp, cô vô thức xoa xoa thứ đang nắm trong tay.
Ừm? Cảm giác này...
Cô lại không kìm lòng được, sờ sờ thêm.
Những ký ức bị lãng quên dần trỗi dậy, đến tận lúc này, Đường Nguyệt mới cúi đầu, thấy được bàn tay của Hướng Cẩn vẫn còn nằm trong tay mình – còn hành động của cô mới nãy thì chẳng khác gì một tên sàm sỡ đang mò mẫm tay người đẹp trong phim truyền hình.
Cảm giác nóng rát ở nơi da dẻ gần kề khiến Đường Nguyệt vội vã rụt tay lại, rồi mới chợt thấy là lạ. Bây giờ bọn họ là người yêu của nhau mà, sờ tay thì sao chứ? Lúc trước hai người cũng thường hay nắm tay thôi.
Nghĩ thế, cô lại nắm lấy tay Hướng Cẩn.
Thấy cử chỉ của cô, chàng trai không kìm được nụ cười, tiếng cười khe khẽ đánh thức lý trí thường ngày của Đường Nguyệt.
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!