Chương 7: Là người quen của anh ấy

Đường Nguyệt nhớ đến lúc còn nhỏ từng đi dạo phố với mẹ, cô chỉ mới lơ đễnh một chốc là đã phát hiện không thấy mẹ đâu nữa, chỉ còn một mình cô giữa khung cảnh rộng lớn xa lạ đến thế.

Cô nhìn quanh đám đông mấy lần mà vẫn không tìm được bóng hình quen thuộc kia, chỉ phải cố kìm nỗi lo lắng, đi dọc theo từng cửa hàng trên con phố mà tìm.

Cuối cùng, cô tìm được mẹ mình trong cửa hàng quần áo. Bà ấy đang cầm vài bộ đồ, ướm thử trước gương, không hề phát hiện con gái mình từng lạc đường mất một lúc.

Cô cảm thấy may mắn, rồi lại có phần tức giận, bèn vươn bàn tay nhỏ túm lấy góc áo của mẹ và nói cho bà biết, vừa rồi suýt chút nữa thì bà đã mất bé cưng nhà mình rồi.

Mẹ vội vàng xin lỗi cô.

Con nít luôn sợ hãi trước chuyện bị lạc mất người nhà, sợ sau này mình không còn được gặp cha mẹ nữa. Giờ đây, một Đường Nguyệt đã lớn khôn lại một lần nữa cảm nhận được tâm trạng khi ấy.

"Nguyệt Nguyệt." Ai đó đang gọi cô.

Giọng nói kia quen thuộc và ấm áp xiết bao, Đường Nguyệt nghiêng đầu, thấy Hướng Cẩn đang chạy về phía mình, cuối cùng thì trái tim lửng lơ vì thấp thỏm cũng đã yên vị ở nơi nó thuộc về.

"Em cứ tưởng anh chờ em ở ngoài phòng thay đồ."

Hướng Cẩn đưa cho cô chai nước chanh đá mà anh vừa mua, giọng anh vừa trầm thấp vừa dịu dàng: "Lặn mệt lắm, anh nghĩ em cần bổ sung chút nước."

"..." Chu đáo như vậy là chết người đấy.

"Thôi được, em chấp nhận lý do này." Đường Nguyệt cúi đầu cầm chai nước, nhưng cô vẫn không kìm được, phải nói ra cảm nhận vừa rồi của mình: "Lúc không tìm thấy anh, em sốt ruột lắm, em không thích như vậy."

"Xin lỗi em, anh quên nói với em." Hướng Cẩn nhẹ nhàng vỗ về đầu cô, khó nén được giọng điệu áy náy: "Lần sau sẽ không như thế nữa."

Thái độ của anh quá đàng hoàng, khiến Đường Nguyệt mới là người thấy ngại. Trong khoảng thời gian không đến một ngày ngắn ngủi này, cô đã cảm nhận được sự dịu dàng và bao dung của anh không chỉ một lần.

Hai người định rời khỏi thủy cung, vì vừa rồi lặn xuống nước nên Đường Nguyệt mất khá nhiều sức lực. Hướng Cẩn suy nghĩ cho cô, anh cố ý bước chậm lại, giữ tốc độ mà cô có thể chịu được. Vừa đi ra khỏi cổng thủy cung, bỗng dưng Đường Nguyệt nghe có người chào hỏi bọn họ.

Nói đúng hơn là chào hỏi Hướng Cẩn.

"Ê, Hướng Cẩn, lâu rồi không gặp!"

Đường Nguyệt tò mò quan sát người nọ, nhận ra đấy là một gương mặt cực kỳ xa lạ. Sau khi âm thầm rà soát trí nhớ, cô dám chắc chắn là mình chưa từng gặp người này.

Cô đưa mắt nhìn Hướng Cẩn.

Cảm giác Hướng Cẩn bỗng lạnh lùng thấy rõ, vì Đường Nguyệt đi theo sát bên cạnh anh nên cô đã phát hiện ra sự thay đổi này từ rất sớm. Gương mặt của chàng trai bỗng trở nên tối tăm, thêm phần cảnh giác.

"Trương Hạo."

Anh gật đầu, hờ hững chào ngược lại và cũng không có ý định tán gẫu lâu. Thấy tình hình này, Đường Nguyệt đoán ắt hẳn hai người này không thân thiết gì với nhau, chỉ có quen biết bình thường mà thôi.

Trương Hạo lại chẳng hề phát giác, vẫn hồ hởi bắt chuyện. Anh ta nhìn Đường Nguyệt, huýt sáo một cái rồi cười toe toét: "Đây là bạn gái cậu ha."

Quai hàm của Hướng Cẩn căng chặt, anh không đáp lời. Trái lại, Đường Nguyệt thấy người nọ chú ý đến mình, vì lễ phép nên cô cũng chào anh ta: "Chào anh."

Trương Hạo tặc lưỡi: "Cậu sống tốt thật đấy, học ở đại học danh tiếng, lại còn có bạn gái đáng yêu thế này. Rõ ràng hai chúng ta tốt nghiệp cùng trường cấp ba, nhưng số phận mỗi người lại mỗi khác."

Hành vi của anh ta rất cợt nhả, chẳng hề giấu sự ghen ghét trong từng câu nói, Đường Nguyệt đứng cạnh nghe mà lòng cứ thấy khó chịu.

Một lúc sau, anh ta lại nhắc đến thời cấp ba, nói lúc ấy hai người khá thân thiết với nhau. Bấy giờ Đường Nguyệt mới hiểu, hóa ra lúc học cấp ba, Hướng Cẩn từng chơi với người này trong suốt một quãng thời gian rất lâu.

Ro ràng hai người khác nhau một trời một vực, chẳng biết tại sao lúc trước lại kết bè với nhau được.

Nghe Trương Hạo có ý định nhắc lại chuyện cấp ba, bờ môi mỏm của Hướng Cẩn mím chặt thành một đường. Vốn dĩ anh đã mất kiên nhẫn với cuộc trò chuyện này rồi, giờ anh lại càng không muốn tiếp tục ở lại.

"Xin lỗi, bọn tôi còn có việc, đi trước nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!