Thời đại học, vì Hướng Cẩn nên một Đường Nguyệt vốn mờ nhạt bình thường lại trở nên nổi tiếng trong tập thể học sinh. Trước đó, không ai nghĩ là bọn họ sẽ hẹn hò với nhau, bao gồm cả chính Đường Nguyệt.
Có người nói, tình yêu hệt như ngọn lửa, bùng cháy rực rỡ khiến máu huyết sôi trào. Nhưng tình yêu của Đường Nguyệt và Hướng Cẩn trông giống dòng chảy lững lờ hơn, vừa êm đềm vừa dịu nhẹ, như có thể kéo dài đến mãi mãi.
Có nhiều lúc, cô và Hướng Cẩn sẽ hẹn nhau ở thư viện rộng lớn. Hai người tự đọc sách của mình, mỗi lần ngước lên, tầm mắt của đôi bên va vào nhau thì bọn họ đều sẽ nở nụ cười thấu hiểu, cả hai luôn cảm thấy rất thoải mái khi ở cạnh nhau.
Cô và anh cũng thường kể cho nhau nghe về những chuyện xảy ra với mình.
"Hôm nay có người tỏ tình với anh này." Lại là một buổi hẹn ở thư viện, hai người hai người đang đứng cạnh kệ sách sát tường, Hướng Cẩn bỗng nhiên buông lời bâng quơ.
Khi anh nói xong, chẳng biết có tiếng "bụp" phát ra từ chỗ nào, đã mất điện rồi, thư viện lập tức chìm trong màn đêm u ám như nước.
Có vẻ là cúp điện, các học sinh có mặt trong thư viện khẽ xôn xao thì thấp thỏm.
Đường Nguyệt đứng bất động tại chỗ, cô không thích bóng tối này, rơi vào hoàn cảnh không thể nhìn rõ vật gì khiến lòng cô cũng bắt đầu bồn chồn bất an.
Trong bóng tối mịt mù này, cô nghe thấy có ai đó kêu lên: "Để tôi đi kiểm tra hộp điện xem sao."
Tiếp đó là âm thanh cửa tầng nhà bị mở ra và đóng lại.
Thư viện yên ắng hơn ban đầu một tí, vài người đến đây ôn bài, bọn họ đều muốn chờ thêm một lát xem tình hình ra sao.
Đường Nguyệt phát hiện Hướng Cẩn đến gần cô hơn. Anh hành động rất khẽ nhưng cô vẫn cảm nhận được, như thể giữa hai người đã có một sợi dây liên kết vô hình, chỉ cần đến gần là sẽ nhận ra ngay.
Hướng Cẩn vươn hai tay khoác lên vai cô.
"Em ổn chứ?" Giọng của anh vừa trầm vừa ôn hòa, xoa dịu nỗi lo lắng trong cô.
"Em ổn."
Sự im lặng đột ngột lại kéo tới. Giữa lúc Đường Nguyệt đang thắc mắc sao anh không nói gì, anh chợt lên tiếng.
"Hôm nay có một cô gái hỏi anh có bạn gái chưa." Bất thình lình, Hướng Cẩn lại nhắc đến chuyện vừa rồi, anh hạ giọng rất khẽ, chỉ hai người bọn họ mới nghe được: "Anh đáp là có rồi, cô ấy cứ bắt anh nói một cái tên ra."
Trong màn đêm, Đường Nguyệt không thể nhìn rõ vẻ mặt anh.
"Anh nói tên của em nhưng cô ấy không tin, nhưng rõ ràng hai chúng ta đã hẹn hò với nhau rồi mà."
Sau khi chính thức qua lại, Đường Nguyệt không hề rầm rộ công khai tuyên bố mình là bạn gái của Hướng Cẩn, cô để mọi thứ thuận theo tự nhiên. Cũng có người đã chứng kiến bọn họ tay trong tay với nhau, tuy kinh ngạc nhưng đa phần bọn họ vẫn giữ thái độ quan sát.
Còn có một lý do khác khiến mối quan hệ này vẫn còn là bí mật, vì nhiều người không tin rằng Hướng Cẩn sẽ hẹn hò với một cô gái mà thậm chí bọn họ còn chưa nghe tên.
Bầu không khí im lặng ngắn ngủi bao trùm lấy hai người, Hướng Cẩn không nói gì thêm, anh cho Đường Nguyệt thời gian đủ để suy nghĩ.
Nếu cô không hiểu lầm, hình như Hướng Cẩn đang hy vọng có thể công khai cho mọi người biết là bọn họ đang hẹn hò với nhau đúng không? Cô không ngờ anh lại để ý đến "danh phận" đến thế.
Thật ra chuyện tuyên bố cho cả thế giới biết về tình yêu mình không phải là tác phong của cô, nhưng mà...
"Vậy thì chúng ta công khai cho mọi người biết thôi."
Đường Nguyệt ngẩng đầu lên, nhìn chăm chú vào bóng người chìm trong bóng tối, khó lòng nhìn rõ: "Biết đâu sau này còn có người hỏi anh một câu như vậy..." Cô ngừng lại giây lát rồi tiếp lời: "Chúng ta sẽ cho mọi người biết trước, rằng chúng ta là một đôi."
Rõ ràng là cô không hề thấy rõ, nhưng cô lại nhạy bén cảm nhận được một ánh mắt nhìn chăm chú vào mặt mình thật lâu.
Đường Nguyệt đưa tay ra sau lưng, sự thẳng thắn đầy kiên quyết khiến cô thấy hơi hồi hộp, chỉ biết vô thức vặn xoắn ngón tay mình. Cô nghĩ ngợi một lúc, cảm thấy đáng lẽ mình nên nói rõ hơn.
"Chúng ta là người yêu của nhau, mà em còn thích anh nữa." Đường Nguyệt cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh nhất có thể.
"Vậy nên công khai cũng chẳng sao cả."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!