Đường Nguyệt đứng ngoài cửa nhà xác, hít sâu mấy lần. Thi thể của Hướng Cẩn đang được đặt bên trong nhưng hai tay cô lại run lẩy bẩy, mãi vẫn không mở được cửa ra.
Hướng Cẩn mất vì tai nạn giao thông.
Chiếc xe tải mất kiểm soát lao thẳng về phía một nhóm trẻ em đang băng qua đường, Hướng Cẩn không hề do dự gì, lập tức lái xe chắn trước đầu xe tải hòng giảm bớt lực va chạm. Đám nhóc may mắn sống sót, còn anh thì... tan xác cùng với chiếc xe.
Nếu có thể làm được, cô rất muốn mắng anh một trận thậm tệ. Tốt bụng có cần đánh đổi bằng mạng sống của bản thân không? Đường Nguyệt cũng sẽ giúp đỡ người khác nhưng chỉ giúp trong khả năng của cô, lòng cao thượng của cô thua xa Hướng Cẩn.
Đường Nguyệt chẳng thể nhớ cô đã đứng ở đó bao lâu, chỉ biết là lâu đến nỗi tay chân cô tê dại, mất hết cảm giác, nhưng cuối cùng cô vẫn không bước vào.
Không phải ai cũng có can đảm chứng kiến sự thật như vậy. Nhiệt độ ấm áp của thân người dần trở nên lạnh lẽo, liệu gương mặt dịu dàng và đẹp trai trước kia có còn như trong trí nhớ của cô nữa hay không?
Cuối cùng, cơ thể tê cứng cũng nhúc nhích, Đường Nguyệt chầm chậm rời khỏi nơi này, đến sảnh lầu một. Trong sảnh người qua kẻ lại, tiếng nói chuyện và tiếng loa thông báo hòa lẫn vào nhau. Ánh mặt trời len lỏi vào nơi cánh cửa, hệt như dòng sông ánh sáng chảy êm đềm qua nơi này.
Mỗi một phút trôi qua trên thế giới này, đều có người qua đời, và Trái Đất vẫn cứ xoay vòng như thế, cuộc sống cũng vẫn tiếp diễn.
Cô đứng tại chỗ một mình, nhớ lại lần gần nhất mình đến bệnh viện là đi cùng Hướng Cẩn.
Khi đó, cô sốt nhẹ hai ngày liên tục, có uống thuốc cũng không hiệu quả. Hướng Cẩn cứ rầu rĩ mãi, anh kiên quyết dẫn cô đi bệnh viện, chẳng màng đến sự từ chối của cô.
Đường Nguyệt không thích bệnh viện vì ở trong và ở ngoài bệnh viện là hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Bên ngoài thì tràn ngập sức sống, bên trong chỉ có bi kịch thảm thiết. Đường Nguyệt chỉ vừa mới bước vào, mùi thuốc sát trùng nồng nặc lập tức xộc vào mũi, khiến cô phải xoa xoa mũi ngay lập tức.
Cô nghiêng đầu sang, Hướng Cẩn đang đứng cạnh cô, khó nén được vẻ lo lắng trên gương mặt. Thấy cô nhìn mình, ánh mắt của anh lập tức biến thành làn nước mùa xuân dịu dàng, bao trùm lấy cô.
Cái cảm giác choáng váng này lại tái phát rồi.
Trong phút chốc, Đường Nguyệt cũng chẳng biết rõ rốt cuộc đấy có phải triệu chứng của cơn sốt hay không.......
"Cô ơi, cô gì ơi..."
Có người nói chuyện trước mặt mình, Đường Nguyệt nghe được nên thoáng sững lại, hoảng hốt ngẩng đầu lên. Đó là một y tá nữ, mái tóc được vén gọn sau chiếc mũ, nhìn có phần nghiêm túc.
"Đây là lối đi chung, cô làm ơn đừng dừng lại ở đây."
Làn nước xuân bỗng hóa thành nước đá, nhấn chìm cả tim phổi trong cơn buốt giá. Đường Nguyệt ngơ ngác nhìn xung quanh rồi lẳng lặng nhường đường. Chắc vì sắc mặt cô tái quá nên y tá dừng bước, dịu giọng hơn.
"Cô ổn không? Cô đăng ký khám ở khoa nào?"
Đáp lại câu hỏi của y tá là một sự im lặng kéo dài lẫn bầu không khí bỗng trở nên ngột ngạt. Y tá thấy lạ, bèn tiếp tục hỏi thăm: "Cô ơi?"
Dường như đến tận bây giờ, Đường Nguyệt mới hoàn hồn lại, ý thức được mình nên trả lời người ta. Cô lắc đầu: "Tôi không sao, vừa rồi tôi... mới đi xuống tầng hầm."
Ở tầng hầm của bệnh viện chẳng có phòng nào khác, chỉ có nhà xác. Nghe được câu trả lời của cô, y tá giật mình, hướng ánh nhìn cảm thông và thương xót về phía cô.
"Xin lỗi cô... mong cô bớt đau buồn." Y tá đã quen với cảnh sinh ly tử biệt, cất giọng nhẹ nhàng trấn an Đường Nguyệt theo thói quen: "Ở cạnh đây có ghế, cô có thể ngồi ở đó nghỉ ngơi chút."
Đường Nguyệt nhận ra ánh nhìn của y tá chăm chú vào mình thêm một chốc, như đang nói: cô đau lòng lắm phải không? Muốn khóc thì cứ khóc đi, không sao cả.
Nhưng cô không khóc, cô chỉ siết chặt nắm đấm để móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Người nọ đã đi rồi.
Khi chờ Hướng Cẩn ở quán cà phê, Đường Nguyệt đã từng thoáng tưởng tượng đến một Hướng Cẩn sau khi chia tay sẽ trông như thế nào. Chắc hẳn anh sẽ thực hiện ước mơ của mình, anh trở thành một kiến trúc sư tài ba, sống nốt quãng đời còn lại với một cô gái khác. Có lẽ sau này anh còn là một người cha, có được một gia đình ấm êm của chính anh.
Rồi anh và vợ sẽ đưa con của bọn họ đi công viên giải trí, đưa đón con cái đi học.
Anh sở hữu một tương lai rộng mở, dù ở tương lai đó không có cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!