Chương 39: Thanh xuân rực rỡ, kiêu hãnh tựa ánh dương

Bước ra khỏi căn biệt thự, cơn gió lùa thẳng vào người khiến Đường Nguyệt không kìm được cơn rùng mình. Nghĩ đến những lời Chung Tiểu Thi từng nói, cô cố gắng bình tĩnh bằng cách hít sâu.

Cành lá xum xuê xung quanh khẽ đung đưa xào xạc theo gió.

Cuối cùng, Đường Nguyệt không kìm được nên dừng bước, chẳng biết nhà bên cạnh là của ai, cô dựa vào ngoài tường, ngồi thụp xuống và vùi mặt vào cánh tay vì chẳng gượng được nữa.

Chuyện Hướng Cẩn bị trầm cảm cho cô một cảm giác khó tin đến nỗi vô thực.

Rõ ràng, mỗi sáng anh sẽ chào buổi sáng với ánh bình minh, anh hiền lành nuôi dưỡng mèo hoang, có cả kế hoạch cho cuộc sống của mình. Anh giỏi lắm, làm chuyện gì cũng lưu loát, thành thạo... làm sao một người như thế lại mắc chứng trầm cảm cơ chứ?

Nhưng đó là sự thật đấy.

Còn cô, khi anh đau khổ, chẳng những không giúp được gì mà cô còn không phát hiện ra chuyện này, thậm chí muốn đẩy anh ra xanh khỏi mình.

Nước mắt đong đầy nơi khóe mi, nhưng chút lý trí cuối cùng khiến Đường Nguyệt kìm lại cảm giác bật khóc.

Khi cô về đến nhà, trông có vẻ uể oải chán chường. Mẹ Đường bước ra đón cô, lo lắng hỏi han: "Sao vậy con? Con gặp vấn đề gì trong công việc ư?"

Đường Nguyệt không định nói cho cha mẹ biết chuyện rối rắm như thế, bèn đáp: "Không ạ, chỉ vì đường đi đường về xa quá nên con hơi mệt thôi."

"Vậy con mau nghỉ ngơi đi..." Mẹ Đường lải nhải không ngớt.

Cha Đường đeo tạp dề, thò đầu ra từ phòng bếp: "Tối nay cha nấu mấy món khoái khẩu, chiêu đãi con."

Đường Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.

Bữa tối rất thịnh soạn, Đường Nguyệt ăn hết và còn dọn bát đũa giúp cha mẹ, mọi thứ đều diễn ra như thường lệ. Nhưng rồi sau khi về phòng ngủ, đóng cửa phòng lại, cô nhoài người trên giường với đôi mắt đẫm lệ.

Trên chăn là những vệt tròn ướt sũng, loang dần ra thành mảng lớn.

Sợ cha mẹ nghe được tiếng mình khóc rồi lo, Đường Nguyệt chỉ có thể vùi mặt vào gối. Rõ ràng là đã khóc đến mức nghẹn cả lồng ngực nhưng cô vẫn kiểm soát không để mình lên tiếng, chỉ có tiếng nức nở khe khẽ bật ra khỏi môi.

Nếu cô tinh ý một tí thì tốt rồi.

Nếu vào lúc ấy, cô phát hiện sớm hơn, chủ động đưa tay về phía anh, có phải kết cục sẽ khác hay không?

Sang hôm sau, Đường Nguyệt dậy rất sớm, sự thật là cô chẳng chợp mắt được bao lâu. Mãi đến khi soi gương trong toilet, cô mới nhận ra đôi mắt mình sưng đỏ không khác gì hai quả óc chó lớn.

"Nguyệt Nguyệt, sáng nay con muốn ăn gì?"

Mãi không thấy câu trả lời của con gái, mẹ Đường bước đến, bấy giờ bà mới thấy sự bất thường của Đường Nguyệt.

Đường Nguyệt nghĩ rằng, mẹ mình khôn khéo đến thế, hẳn bà đã đoán được điều gì rồi, cô cũng chuẩn bị tâm lý sẽ bị tra hỏi, ai ngờ mẹ lại không nói gì.

Mẹ Đường chỉ dịu dàng nói: "Con mau rửa mặt đi, rửa mặt xong thì đi ăn sáng nhé."

Cảm nhận được ánh mắt lo lắng, ân cần của cha mẹ nên cô cũng gắng gượng cư xử như bình thường.

Vài hôm sau, cha mẹ cô như đã yên lòng nên nói với Đường Nguyệt là hai người sắp về.

"Thấy con sống cũng ổn rồi, mẹ đã có thể thở phào nên cha mẹ định về Tây Đô." Hai vị phụ huynh cố ý nấu một bữa ăn đầy ắp các món, phong phú như ngày Tết: "Thanh niên các con còn phải phấn đấu làm việc, cha mẹ không ở lại làm phiền nữa."

"Không phiền gì đâu ạ."

"Mẹ biết, nhưng mẹ với cha con quen với mảnh đất Tây Đô kia hơn."

Mẹ Đường nhìn Đường Nguyệt, ánh mắt hiền hòa mà đầy lo lắng, khiến Đường Nguyệt có cảm giác bà còn điều gì muốn nói.

Không ngoài dự đoán của cô, ngay sau đó, mẹ nắm lấy tay cô, khẽ vỗ nhẹ lên tay.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!