Chương 38: Chắc sẽ không gặp lại

Kể từ ngày mở viên nang thời gian kia ra, Đường Nguyệt đã buồn bã suốt tổng cộng ba ngày, rồi cô lại vực dậy tinh thần vào buổi sáng một hôm nào đó.

Cô iêng năng làm việc nhà, bắt đầu chú trọng đến "nghi thức cuộc sống", mua hoa tươi và cây xanh về trang trí. Mỗi lần làn gió nhẹ thổi đến, sẽ có thể ngửi thấy hương hoa mai thoang thoảng trong nhà.

Ban đầu, Đường Nguyệt còn định đi dạo với cha mẹ, ai ngờ mẹ cô lại nói: "Không cần con đi cùng đâu, mẹ với cha con muốn đi đâu thì tự đi, con cứ tập trung vào việc của con là được."

Thế là công việc cũng dần vào guồng quay.

Đường Nguyệt cập nhật trạng thái mới trên trang mạng xã hội của mình, chia sẻ tình hình gần đây. Sau khi thu hút được một lượng người hâm mộ trong thời gian ngắn, cô lại đăng một bộ video trang điểm đơn giản đến mức người vụng về cũng có thể làm được, nhanh chóng đạt kỷ lục về lượt xem.

Khi sự chú ý tăng cao, cô cũng nhận vài công việc. Ví dụ như hôm nay, cô cần trang điểm cho một khách hàng nữ hào phóng nhân dịp sinh nhật.

Hệ thống an ninh trong khu biệt thự nơi khách hàng nữ này sống rất nghiêm ngặt, xe công nghệ chỉ được dừng ở cổng chính. Đường Nguyệt bèn bước xuống, đi dọc theo đường bộ, tìm nhà khách nhờ biển số nhà. Cô đi lòng vòng mấy lần, cuối cùng mới đến được căn biệt thự có khu vườn nhỏ phía trước.

Cô gõ cửa nhà.

Một người phụ nữ trung niên ăn mặc thanh nhã mở cửa nhà, trang sức ngọc trai và váy màu lam khói phối hợp hài hòa, đây cũng là phong cách mà Đường Nguyệt thích.

Nhưng Đường Nguyệt không chú ý đến những chi tiết ấy, cô chỉ ngơ ngác nhìn gương mặt quen thuộc của người phụ nữ đó, ký ức xưa kia bắt đầu trỗi dậy.

Đường Nguyệt từng thấy ảnh của bà ấy, thậm chí còn gọi video với bà ấy. Người phụ nữ đang đứng trước mặt cô là một trong những người quan trọng nhất trong cuộc đời Hướng Cẩn.

Một cái tên bật ra nơi đầu lưỡi.

"... Chào dì Lan."

Dì Lan mỉm cười trìu mến: "Đường Nguyệt, dì đã gọi cháu tới đây, cháu mau vào nhà đi."

Đường Nguyệt còn hơi hoang mang, mà chân thì đã vô thức bước theo dì Lan rồi. Cô e dè nói: "Dì Lan, nếu cần thì dì cứ tìm cháu là được, không cần trả phí đâu ạ."

"Đường Nguyệt à, thật ra hôm nay dì hẹn cháu tới đây không phải vì trang điểm mà là muốn nói chuyện với cháu." Dì Lan áy náy đáp, cũng nói rõ mục đích của bà ấy.

Vì sợ cô không đồng ý nên mới cố tình hẹn cô đến đây với lý do công việc ư?

Suy nghĩ như tia chớp lóe nhanh trong đầu, Đường Nguyệt nghĩ đến thân phận của người trước mặt – là mẹ của Chung Tiểu Thi.

Đường Nguyệt dừng bước, nhưng cũng đã vào phòng khách rồi. Suy nghĩ nhiều cũng vô ích, cô bèn ở lại nghe xem dì Lan định nói chuyện gì.

Vốn dĩ, Chung Tiểu Thi đang ngồi trên sofa bọc da rộng rãi, thấy Đường Nguyệt đi theo sau lưng mình, cô ta lập tức đứng phắt dậy, rất là gay gắt: "Đường Nguyệt, sao cô lại đến nhà tôi? Mau đi ra ngoài đi, ở đây không chào đón cô!"

Coi bộ cô ta cũng không biết ai là người sắp đặt.

Đường Nguyệt vẫn chưa lên tiếng, dì Lan đã trách móc trước: "Tiểu Thi, con ăn nói đàng hoàng xem, mẹ là người gọi Đường Nguyệt đến đây đấy."

"Mẹ?" Chung Tiểu Thi ngỡ ngàng nhìn mẹ mình.

Dì Lan mời Đường Nguyệt ngồi xuống, rồi quay lại nhìn con gái. Khi bà ấy không cười, gương mặt vốn dịu dàng ôn hòa kia toát ra sự nghiêm nghị, đoan trang.

"Trong thời gian qua, con đã gây rối đủ rồi nhỉ? Mẹ chỉ mới lơ là mà con đã chạy lung tung gây chuyện rồi." Dì Lan khẽ nhíu mày: "Nếu không phải cha của Hướng Cẩn gọi cho mẹ, mẹ còn chưa biết chuyện này đâu."

"Con..." Chung Tiểu Thi cứng họng.

"Đường Nguyệt, gần đây con gái dì đã làm phiền cháu nhiều quá, dì xin lỗi cháu." Dì Lan cúi người 90 độ trước Đường Nguyệt. Bà ấy là dì là mẹ, lại hạ mình xuống thấp, thái độ quá khiêm nhường này sẽ khiến người ta cảm thấy gượng gạo.

Thế là Đường Nguyệt vội dìu bà ấy: "Dì Lan đừng làm thế."

Đúng là cô không có thiện cảm gì với Chung Tiểu Thi nhưng đến tận bây giờ, cô cũng không nghĩ đến chuyện "con nợ mẹ đền". Nói cho đúng thì đây là chuyện giữa người trẻ, người lớn không thể can thiệp.

"Tiểu Thi, con và Đường Nguyệt nói chuyện rõ ràng đi, hãy giải thích hết những lời dối gạt, những chuyện hồ đồ con làm đi." Dì Lan nhìn chăm chú vào Chung Tiểu Thi, rồi quay đầu mỉm cười áy náy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!