Chương 37: Có phải em định kết hôn không?

Ngày cha mẹ đến Giang Thành cũng là lúc trời trở lạnh, bầu trời xám xịt một màu, vừa âm u vừa lạnh lẽo.

Đường Nguyệt không ngờ cha mẹ lại đến bất ngờ như thế, kể từ lần cuối cùng cô rời khỏi Tây Đô đến nay cũng chỉ mới qua ba tháng. Đường Nguyệt thấy hơi lo, tuy rằng mẹ cô đã hồi phục rất tốt sau ca giải phẫu, nhưng không biết bà đi đường xa có ổn không.

"Cái này mà là đường xa gì, cha mẹ đi tàu cao tốc, có mất nhiều thời gian đâu. Nếu không phải trước đó mẹ mới phẫu thuật thì mẹ đã đi máy bay rồi, sẽ tiết kiệm thời gian đi đường hơn nữa." Mẹ Đường mỉm cười đáp, không có dấu hiệu nào chứng minh bà từng nằm viện, từng phẫu thuật: "Dạo này mẹ thấy nhớ con nên kéo cha con tới thăm."

Chỉ một câu đã K. O Đường Nguyệt.

Hai vợ chồng họ Đường biết con gái ở căn hộ một phòng khách một phòng ngủ, không có phòng trống dư ra nên đã đặt phòng khách sạn, cũng nói dịch vụ và môi trường đều tốt. Khi Đường Nguyệt đề nghị đưa hai người tới thì họ lại từ chối. Cuối cùng, Đường Nguyệt vẫn cẩn thận, lén lút đi theo chỉ dẫn, tìm tới nơi mới phát hiện đó là một khách sạn bình dân giá rẻ.

Cô đòi bỏ tiền đổi khách sạn cho bọn họ, hai người lại thấy không cần thiết, lúc còn trẻ, bọn họ từng ở nơi còn tệ hơn chỗ này mà? Cả hai phụ huynh đều cho rằng khách sạn nhỏ cũng ổn thôi.

Hai bên cứ nhì nhằng mãi không xong, rốt cuộc, Đường Nguyệt bảo hai người dọn về căn hộ mình thuê.

Tuy đây chỉ là căn hộ một phòng khách một phòng ngủ nhưng diện tích lại khá rộng, cô nhường giường cho cha mẹ. Lúc nằm trên sofa ban đêm, cô còn đang nghĩ ngợi, mình phải chuyển sang một căn hộ lớn hơn nữa mới được.

Lúc trước, cô và Hướng Cẩn sống chung vẫn được, nhưng nếu cha mẹ đến thăm thì rõ là không đủ chỗ rồi...

Suy nghĩ chợt ngừng lại vài giây, Đường Nguyệt chợt nhận ra vậy mà mình lại nghĩ đến Hướng Cẩn. Cô xoay người trên sofa, nhắm chặt hai mắt.

Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa, mau ngủ là được.....

Một trong những lợi ích khi cha mẹ ở lại căn hộ nhà mình là được bọn họ "bón cơm".

Người đang bận rộn trong phòng bếp, Đường Nguyệt định đi giúp nhưng mẹ thì ấ cô ngồi lại sofa: "Con cứ xem TV, chờ ăn cơm là được. Tay nghề làm bếp của cha con là số một, sao không để ông ấy thể hiện một phen."

Đường Nguyệt nhìn chăm chú vào hình ảnh hiện lên trên TV, cô lại nhớ đến cái lần cha từng lén lút kéo cô qua một bên, nói cho cô biết lý do hai người đến Tây Đô.

"Mẹ con nằm mơ thấy con sống khổ sở sau khi cậu kia qua đời, nên muốn đến đây xem có phải như thế không."

Nghĩ vậy, Đường Nguyệt nhìn về phía mẹ mình, hai người ngồi sát nhau giống như khi còn nhỏ, căn nhà đầy ắp hơi thở cuộc sống.

Mãi đến khi có một cú điện thoại từ người lạ, Đường Nguyệt nhìn màn hình điện thoại, cô do dự đôi chút rồi vẫn bắt máy.

"Cho hỏi có phải cô Đường không?"

"Đúng vậy."

"Chào cô, trước đây cô có gửi một "viên nang thời gian" tại cửa hàng chúng tôi, hiện đã đến thời gian nhận lại. Không biết khi nào cô tiện ghé lấy?"

Câu nói của nhân viên cửa hàng đánh thức ký ức vì chôn sâu trong trí nhớ của Đường Nguyệt. Bấy giờ, cô mới nhớ ra mình từng viết thứ này với Hướng Cẩn.

"Có, tôi sẽ tranh thủ đến lấy sớm."

Cha Đường bưng đồ ăn nóng hổi bước ra, thấy Đường Nguyệt ngơ ngác nhìn điện thoại, ông không nhịn được mà hỏi: "Sao vậy con?"

"Không có gì ạ, chiều nay con phải ra ngoài tí thôi, để lấy đồ ấy ạ."

Cửa hàng viên nang thời gian nằm ở gần trường đại học, không khác mấy so với ấn tượng trong ký ức. Lúc trước Đường Nguyệt còn nghi ngờ quán này liệu có trụ nổi lâu vậy không, lỡ chưa đến kỳ mở mà đã dẹp tiệm thì sao? Bây giờ quay lại đây, nghĩ đến điều này, cô còn thấy hơi xấu hổ.

Sau khi nhân viên xác minh thông tin xong, bèn đưa cho cô một chiếc hộp nhỏ bằng da màu đen.

Đường Nguyệt nhận hộp nhưng không mở ra ngay.

Nói thật là cô đã quên trước đây mình viết cái gì rồi, chắc hẳn là những lời than vãn vô nghĩa, hoặc là suy nghĩ chợt lóe lên rồi tàn trong đầu mà thôi.

Cô chỉ nhớ khi đó, cô bỗng dưng nổi hứng, khăng khăng kéo Hướng Cẩn vào viết cho bằng được, Hướng Cẩn thì chiều lòng cô. Hai người cùng viết vào tờ giấy, nhét vào viên nang, Đường Nguyệt hăm hở muốn nhìn lén nhưng Hướng Cẩn lại né.

Anh nhướng mày: "Không được, chờ đến lúc mới được xem."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!