Chương 36: Nó sẽ tha thứ cho tôi chứ?

Đầu nặng trịch, cơ thể còn hơi cứng đờ.

Khi Đường Nguyệt tỉnh dậy, thứ đập vào mắt cô đầu tiên là trần nhà trắng toát. Khi tiếng kêu nhẹ nhàng của bác sĩ vang lên, cô mới dần nhận ra bản thân đang nằm trong phòng khám.

Có một chiếc đồng hồ được treo trên tường, kim giây nhích từng chút theo chiều kim đồng hồ. Đường Nguyệt nhìn nó, đầu óc lộn xộn chầm chậm hoạt động, từ từ tỉnh táo lại.

Sau khi về Giang Thành, cô đã đến khám ở chỗ một bác sĩ tâm lý nổi tiếng, còn thực hiện liệu pháp thôi miên.

Trong giấc mơ từ liệu pháp thôi miên này, cô gặp lại Hướng Cẩn. Cô và anh nối lại tình xưa, cùng chung sống với nhau, rồi lại chia ly lần nữa một cách đột ngột.

"Cô ổn chứ?" Bác sĩ mỉm cười trìu mến.

Như có thể nhìn thấy những hạt bụi li ti chi chít trong không khí giữa sự yên tĩnh này, và dường như Đường Nguyệt đang nghĩ ngợi điều gì đó, sau một khoảng lặng dài, cô mới lên tiếng: "Tôi thấy hơi đau lòng, nhưng đồng thời cũng cảm giác mình nghĩ thông suốt vài chuyện."

"Cô đã gặp những gì?" Bác sĩ hỏi.

"Tôi gặp Hướng Cẩn, người bạn trai qua đời mà tôi từng nhắc đến với bác sĩ trước đó..."

Nhìn biểu cảm của Đường Nguyệt bình tĩnh quá đỗi, bác sĩ chỉ lẳng lặng quan sát cô, bỗng dưng lại nghe cô hỏi: "Liệu pháp thôi miên này có cần tiến hành lâu dài không?"

Bác sĩ lựa lời mà đáp: "Tôi không khuyến khích sử dụng lâu dài, cả đầu óc và túi tiền đều không chịu nổi đâu."

"Chúng tôi thường khuyên bệnh nhân nên giải quyết vấn đề thông qua liệu pháp tư vấn tâm lý kéo dài."

Tức là hình thức trò chuyện trị liệu thông thường.

"Vậy sao?" Đường Nguyệt liếc nhìn chậu cây xanh trong phòng, bấy giờ, cô mới nhận ra đó là chậu cây bằng nhựa: "Tôi sẽ cân nhắc."

...

Ăn cơm, ngủ, bận rộn với sự nghiệp.

Ngày qua ngày, bước từng bước. Mỗi lần qua một ngày, cô vẽ một dấu chéo lớn trên tờ lịch. Chẳng mấy chốc, tờ lịch đã bị vẽ đầy, rồi xé rách để chuyển sang trang mới.

Có đôi lúc, cô thấy hoảng hốt, suy nghĩ hoang đường nhảy xổ ra trong đầu cô. Có thật sự là Hướng Cẩn đã từng xuất hiện trong cuộc đời của cô không? Đến khi hoàn hồn, cô lại không kìm được, tự cười bản thân thật hoang tưởng.

Lại là một đêm nhiều giấc mơ, Đường Nguyệt tỉnh dậy trước khi đồng hồ báo thức kêu lên. Cô mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại, thấy nhắc hôm nay là ngày khám sức khỏe định kỳ. Dự báo thời tiết cũng nói hôm nay là ngày thích hợp để ra ngoài.

Khi Đường Nguyệt đến bệnh viện, các khu vực kiểm tra đều đã có người xếp hàng. Đến khi hoàn tất mọi thủ tục thì đã gần mười một giờ rưỡi trưa.

Vì không ăn gì sáng nay, cô đã đói đến mức bụng lép kẹp. Cô bèn tìm chỗ ngồi xuống, lấy điện thoại tìm xem quanh đây có món gì ăn, gộp cả bữa sáng lẫn bữa trưa với nhau.

Cô ấn vào phần đánh giá của một tiệm ăn trong số đó, tập trung đến mức có người đến gần cũng không chú ý, cuối cùng người ta phải gọi tên cô trước.

"Đường Nguyệt."

Là cha của Hướng Cẩn.

Đường Nguyệt không ngờ lại gặp ông ấy ở đây. Một người đàn ông luôn diện vest và giày da – nay lại ăn mặc không khác gì một ông chú bình thường, vậy nên lúc nhìn về phía ông ấy, suýt thì cô đã không nhận ra.

"Vừa thấy cô nên qua đây chào cô một tiếng."

Chẳng biết có phải do tâm lý hay không, Đường Nguyệt cảm thấy lần này cha Hướng không còn vẻ uy quyền như trước, mà giống một người cha chú bình thường, không biết ông ấy có mục đích gì đây.

Một chủ tịch bận trăm công nghìn việc, chắc là sẽ không cố tình tìm đến cô đâu nhỉ?

Không ngoài dự đoán của Đường Nguyệt, sau một lát, cô nghe ông ấy chợt nói: "Tôi đang khám ở bệnh viện này, hôm nay mới lấy được báo cáo kiểm tra."

Hóa ra là trùng hợp thật.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!