Chương 35: Hãy sống thật tốt nhé

"A Nguyệt." Hướng Cẩn dịu dàng gọi tên Đường Nguyệt.

Khi anh về, anh không mang gì theo, vẫn thản nhiên như thể vừa ra ngoài đi dạo rồi thôi.

Đường Nguyệt không hỏi đồ ăn anh mua đâu rồi, cũng không hỏi tại sao bây giờ anh mới về. Cô chẳng thốt lên được câu nào, chỉ nhìn anh cất bước đến gần mình với đôi mắt đỏ hoe.

Vào ngày hè trong ký ức ấy, những cây long não rậm rạp tươi tốt, xanh um tỏa bóng, tán lá xào xạc nô đùa, thiếu niên và thiếu nữ rảo bước trên đường, thi thoảng nghiêng đầu ánh mắt chạm nhau, đều không kìm được mà bật cười thành tiếng.

Rõ ràng tay trái cô đang cầm chai soda thủy tinh mát lạnh, nghe rõ tiếng bọt khí sủi lên thật sảng khoái, nhưng bàn tay phải được Hướng Cẩn nắm chặt lại nóng mướt mồ hôi.

"Sao mặt em đỏ vậy?" Anh mỉm cười, đôi mắt cũng cong cong theo, trong con ngươi hẹp dài chỉ có bóng hình mỗi mình cô.

"Vì trời nóng quá đó." Đường Nguyệt ngại ngùng ngẩng đầu, chỉ thấy trước mắt một màu xanh xanh.

Màu xanh lá này rất giống màu xanh ở nghĩa trang công cộng.

Cây cối um tùm nơi nghĩa trang, cô và Hướng Cẩn cùng bước lên những bậc đá. Tấm bia đá cẩm thạch khắc tên chủ nhân một cách rõ ràng và ngay ngắn.

Đây cũng là nơi mẹ của Hướng Cẩn an giấc nghìn thu.

Ánh mắt anh phủ một nỗi buồn dịu dàng như mưa bụi Giang Nam, bao trùm lên tâm trí cô, khiến cô cũng thấy buồn man mác.

Cũng chính nơi này, Hướng Cẩn từng đưa một chiếc nhẫn cho cô, đó là di vật của mẹ anh, vừa nhìn là đã biết nó rất đắt. Cô kinh ngạc, mừng rỡ pha lẫn chút xấu hổ.

Anh tặng cho cô thật sao?

Thái độ của Hướng Cẩn là câu trả lời khẳng định nhất.

Vừa chạm vào chiếc nhẫn là đã có cảm giác mát lạnh trên da, viên hồng ngọc được khảm trên nhẫn đẹp đẽ vô cùng, cũng rực rỡ như máu.

Như máu đỏ tươi ở hiện trường tai nạn giao thông vậy.

Đường Nguyệt không tận mắt chứng kiến hiện trường vụ án như thế nào, nhưng vẫn tưởng tượng ra vô số hình ảnh thê thảm.

Trước chiếc xe tải lớn, chiếc xe của Hướng Cẩn mỏng manh như giấy, anh đã nhắm mắt và ngừng thở trong chiếc xe đó. Đến khi đôi mắt dịu dàng kia mở ra, anh xuất hiện trước mặt cô, thì anh đã không còn là người.

Người và ma có thể ở bên nhau được không? Đường Nguyệt không biết. Nhưng khi anh hiện ra trước mắt cô, cô hiểu rõ một chuyện. Dù trước đó bọn họ từng có một khoảng thời gian trục trặc trong tình cảm, dù cô từng muốn chia tay với anh, nhưng cô chưa từng hối hận khi quen biết và hẹn hò với anh.

"Anh về rồi." Cuối cùng cô cũng lên tiếng, giọng cô khàn đặc.

Ánh mắt của Hướng Cẩn vẫn ấm áp vô biên: "Ừm."

Đường Nguyệt kéo anh ngồi xuống sofa, cẩn thận quan sát gương mặt anh. Anh vẫn như trước đây, vẫn giống hệt trong trí nhớ của cô, gương mặt này vẫn đẹp trai với những đường nét thanh tú như trước, chỉ là trông tái nhợt hơn người bình thường một chút thôi.

"Sao lại nhìn anh với vẻ mặt này?" Hướng Cẩn cười hỏi.

Đường Nguyệt chỉ sực nhớ ra, Hướng Cẩn đã qua đời khi anh còn rất trẻ, rồi cô sẽ già đi còn anh thì mãi ở lại tuổi thanh xuân này.

Không đúng, những việc đó ở xa quá, vấn đề gần hơn ở ngay trước mắt đây – ma có thể nán lại trần thế được bao lâu?

Một tháng, một năm? Hay là càng ngắn hơn? Bảy ngày, mười ngày?

Đây là chuyện cô không biết, càng không thể thay đổi. Điều duy nhất cô làm được là trân trọng từng phút giây ở cạnh Hướng Cẩn.

Chỉ cần nghĩ đến đây, cảm xúc chua xót chực trào lại dâng lên, Đường Nguyệt hít mũi, mắt không rời gương mặt anh dù chỉ một giây: "Chỉ là... nhớ anh một chút thôi."

"Anh ở đây mà."

Đường Nguyệt không kìm lòng được mà hỏi: "Anh sẽ ở bên em mãi mãi chứ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!