Đây là một nụ hôn chuồn chuồn lướt, tuy chỉ đơn giản là cánh môi chạm nhau nhưng lại chứa đựng sự trân trọng dịu êm. Đèn đường phủ xuống mặt đất, ánh sáng mờ nhạt khiến hàng mi của người đàn ông như dày hơn và đen nhánh như lông quạ.
Nụ hôn kết thúc, Hướng Cẩn đứng dưới đèn, nở nụ cười dịu dàng: "Bây giờ anh có còn là mẹ Hướng nữa không?"
Từ xưa đã có câu "mỹ nhân dưới đèn", ý chỉ người đứng dưới đèn thì sẽ càng xinh đẹp hơn. Đường Nguyệt ngắm anh đến nỗi ngơ ngác, vô thức sờ cánh môi mà chẳng thốt nên lời.
Hướng Cẩn cũng không hỏi cô. Nhìn cô như thế, anh sợ nếu mình còn hỏi thì cô sẽ cúi đầu ngại ngùng hệt như con đà điểu. Mặc dù thế cũng đáng yêu lắm nhưng tốt nhất là thôi.
Trên đường về căn hộ cho thuê, Hướng Cẩn nhẹ nhàng đặt cô xuống khỏi lưng. Trước đó, vì thấy chân cô hơi khó chịu vì đi giày cao gót nên anh chủ động cõng cô, ai ngờ cô lại buồn ngủ trên lưng anh.
"Đi rửa mặt trước nào."
Vậy mà anh còn nói mình không phải bà mẹ đàn ông.
Đường Nguyệt xác định là lần này cô không lỡ miệng thốt thành lời, nhưng Hướng Cẩn lại nheo đôi mắt hẹp dài như đã đọc được suy nghĩ của cô.
"Em đi rửa mặt đây." Cô giật bắn lên, tỉnh ngủ hơn nhiều rồi lắm quần áo, tới phòng tắm vệ sinh.
Chung quy là phải tắm cả, Đường Nguyệt tiện thể gội đầu luôn. Sau khi gội xong, cô vắt nước trên tóc bằng tay, nhưng chẳng mấy chốc, lại có nước đọng trên đuôi tóc rồi nhỏ xuống.
Khi cô đang định lấy máy sấy để sấy tóc thì bất chợt nghe thấy tiếng "tích tắc tích tắc", hệt như tiếng kim giây của đồng hồ chuyển động.
Chuyện gì vậy? Trong phòng tắm đâu có đồng hồ, chẳng lẽ là cô nghe nhầm?
Cô vỗ vỗ vào tai, bất chấp mái tóc còn đang nhỏ nước, cô bước ra khỏi phòng tắm, muốn thử xem có nghe thấy tiếng tích tắc này ở ngoài không.
Hướng Cẩn đang ngồi dưới đất dọn vali giúp cô. Đây là chiếc vali cô đem theo khi về Tây Đô trước đó, vốn là cô định nghỉ ngơi xong mới từ từ soạn đồ trong vali ra, không ngờ Hướng Cẩn đột ngột quay về nên cô quên mất chuyện này.
Quần áo đã được gấp gọn, đặt ở một bên, Đường Nguyệt cũng ngồi xuống, luống cuống nói: "Phần còn lại để em tự dọn là được."
Hướng Cẩn kéo cô dậy, không giải thích gì thêm: "Em sấy tóc trước đã."
Anh tới phòng tắm lấy khăn, Đường Nguyệt tiện tay cầm lấy, hờ hững lau tóc. Vì tóc rất nhiều nên chỉ mới lau một chút là cô đã mất kiên nhẫn, bèn trùm khăn lên đầu lau bừa vài cái, không khác gì lau lông cho cún vừa được tắm xong.
Thấy mái tóc đen mượt bị vò rối tung cả lên, Hướng Cẩn thở dài: "Thôi để anh làm cho."
Anh cầm lấy khăn từ tay Đường Nguyệt, lau tóc nhẹ nhàng hơn cô nhiều, còn cẩn thận gỡ những sợi tóc quấn vào nhau ra.
Lau xong một lượt bằng khăn, anh bật máy sấy đã cắm sẵn. Nhiệt độ của máy sấy vừa phải, ấm áp mà không nóng, khiến Đường Nguyệt thoải mái đến mức như muốn bay bổng.
Không biết từ khi nào, tiếng "tích tắc" đã biến mất.
Sau khi mọi thứ kết thúc, Hướng Cẩn tắt máy sấy đi mới phát hiện Đường Nguyệt đã buồn ngủ đến độ mí mắt dính cả vào nhau.
Anh bế cô lên, nhét vào ổ chăn.
Đường Nguyệt vừa nằm xuống giường là đã giãn ra như con mèo, má dụi nhẹ lên gối, rồi ngủ say với gương mặt tràn đầy hạnh phúc.
Hướng Cẩn vươn tay kéo góc chăn thay Đường Nguyệt, lòng khó kìm được, anh cúi đầu khẽ hôn lên trán cô, tình ý như tràn ra khỏi đôi mắt dịu dàng kia:
"Ngủ ngon nhé."
...
Hôm sau, chẳng biết tại sao Đường Nguyệt lại dậy rất sớm.
Giấc mơ đang thật ngọt ngào nhưng vừa mở mắt ra thì mọi thứ đã biến thành không khí, khiến Đường Nguyệt vừa tỉnh dậy cảm thấy hơi khó chịu. Cô muốn nhắm mắt để tiếp tục giấc mơ kia, nhưng có làm sao cũng không vào giấc được.
Sau một lát, cô đã hoàn toàn tỉnh táo, cô định đứng dậy thì chợt nhận ra mình nằm trong vòng tay của Hướng Cẩn, lồng ngực anh áp sát vào sau lưng cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!