Sau khi cô hẹn hò với Hướng Cẩn, hai người từng cùng đi leo núi. Hôm ấy là ngày nghỉ, du khách đông như trẩy hội.
Khi leo đến lưng chừng núi, thể lực của Đường Nguyệt bắt đầu không theo kịp, bước chân dần chậm lại, mà Hướng Cẩn thì vẫn giữ nguyên phong độ, anh không hề th* d*c tí nào.
Cô cảm thấy mình đang làm vướng chân anh: "Hay là anh leo lên trước đi, lát nữa em đuổi kịp?"
Hướng Cẩn lại lắc đầu: "Chúng ta leo núi với nhau mà."
Anh nghiêm túc kiên nhẫn, chầm chậm leo lên cùng cô.
Giữa đường, có một gia đình ba người nhờ Hướng Cẩn chụp ảnh hộ, anh đồng ý nhưng vẫn tranh thủ quay đầu lại, liên tục quan sát cô như thể sợ cô biến mất.
Một du khách đứng gần Đường Nguyệt chú ý đến cảnh này, bèn trầm trồ ngưỡng mộ: "Bạn trai của cô yêu cô nhiều ghê."
Đường Nguyệt cười bẽn lẽn.
Sau này, chính vì từng được anh quan tâm như vậy, nên cô mới có thể nhận ra ngay sự xa cách của Hướng Cẩn.
Ai mà ngờ lại có một ngày, Hướng Cẩn gặp tai nạn giao thông rồi qua đời cơ chứ? Khó khăn lắm cô mới chấp nhận được sự thật này, thì Chung Tiểu Thi lại nhảy ra, nói với cô là Hướng Cẩn chưa chết.
Đến tận bây giờ, Hướng Cẩn đột ngột xuất hiện trước mặt khi cô chưa kịp chuẩn bị tâm lý, gần như là dùng hết sức mình, cô mới đứng vững được.
Rất nhiều câu hỏi miên man sôi trào trong lòng, nhưng trong khoảnh khắc sắp thốt thành lời, cô lại cảm thấy thôi bỏ đi, không quan trọng nữa, chỉ cần anh còn sống là được rồi.
Sau vài phút, Đường Nguyệt chợt hoàn hồn, cô phát hiện bản thân đang ngồi bên bàn ăn, còn Hướng Cẩn thì đang bận rộn trong nhà bếp – tất cả mọi thứ đều như lúc trước.
Chẳng mấy chốc, mùi thức ăn nhẹ nhàng lan tỏa đến chỗ cô.
Đường Nguyệt hít mũi, nhìn Hướng Cẩn bưng nồi canh lên, mở nắp ra...
Là canh cá vô cùng hấp dẫn!
Nước canh có màu trắng sữa, còn đang sôi sùng sục vì quá nóng, bên trong là đầy ắp rau và thịt cá, trông cực kỳ ngon miệng.
Hướng Cẩn đứng cạnh cô, anh mỉm cười dịu dàng rồi cầm thìa múc một chén to cho cô.
"Em thử xem có ngon không."
Từ lâu, cô đã biết tài nấu ăn siêu quần của Hướng Cẩn, huống chi, anh đã biết được khẩu vị của cô từ xưa, câu hỏi này giống một lời khiêm tốn hơn.
Sau khi ăn cơm xong, chuyện rửa chén được giao cho Hướng Cẩn như một lẽ thường tình, Đường Nguyệt ngồi nghỉ ngơi trên sofa. Theo lý thuyết thì sau khi ăn no, con người không được ngồi ngay để tránh có hại cho dạ dày, nhưng Đường Nguyệt vẫn buông thả bản thân.
Khi Hướng Cẩn đi ra, vừa liếc mắt là đã thấy cô nằm cuộn mình như mèo lười. Anh lặng lẽ ngồi xuống cạnh bên: "Chúng ta xem phim một lát nhé?"
Chỉ một câu đã sắp xếp xong hoạt động tiếp theo.
Đường Nguyệt không tài nào tập trung vào phim được, hầu hết đều hướng về phía người đàn ông ngồi bên. Hai người ở trong phòng, rèm được kéo lại như tấm ngăn cách, gió mưa ngoài kia chẳng liên quan gì đến họ. Trong giây phút nào đó, Đường Nguyệt cảm thấy thế này cũng tốt rồi.
Chẳng biết đã qua bao lâu, ngoài trời đổ mưa. Cô vểnh tai nghe ngóng, nghe thấy tiếng mưa rơi tầm tã trên cửa kính, cứ rào rào không dứt.
Cô đứng dậy khỏi sofa, kéo góc màn, nhìn ra ngoài. Mây đen ùn ùn kéo đến như con rồng lớn hung tợn giương nanh múa vuốt, cuốn lấy bầu trời đô thành.
Hóa ra là mưa lớn, trong thời tiết xấu thế này, dù có ô cũng khó di chuyển.
Đường Nguyệt quay lại nhìn Hướng Cẩn.
Mãi cho đến khi bữa tối đã tàn, cơn mưa kia vẫn còn trút xuống, chưa có dấu hiệu dùng lại. Hướng Cẩn ngồi được một lúc thì đứng dậy: "Cũng đã muộn rồi, anh phải về đây. Nguyệt Nguyệt, em có thể cho anh mượn một cái ô được không?"
Ô được cài ở huyền quan, Hướng Cẩn biết nhưng lại không đi lấy, Đường Nguyệt cũng chẳng nhúc nhích, câu nói này giống một phép thử hơn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!