Đường Nguyệt đứng một mình ở cổng đồn cảnh sát, dòng người lui tới nhưng không một ai để ý đến vẻ mặt hoảng sợ của cô.
Chiếc xe của Chung Tiểu Thi đã khuất bóng nơi cuối đường, thay vì tiếp tục nghĩ cách gặng hỏi cô ta, không bằng gọi điện thoại cho mẹ mình.
Gọi lần đầu không ai nghe máy, lòng Đường Nguyệt lửng lơ như bị treo trên sợi dây sắp đứt. May mà khi gọi lần thứ hai, cuối cùng cũng có người bắt máy.
"Alo? Nguyệt Nguyệt hả?" Nghe giọng mẹ cô không có gì bất thường.
"Me." Đường Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, khó nén được giọng điệu trách móc: "Sao lúc nãy mẹ không nghe máy?"
"Mẹ ở trong phòng ngủ, không nghe được tiếng chuông." Mẹ Đường cất giọng sang sảng: "Có chuyện gì hả con?"
Đường Nguyệt hơi gượng gạo: "Con lo cho cha mẹ, muốn biết dạo này hai người sống thế nào thôi."
Mẹ Đường cười đáp: "Mẹ với cha con lát nữa còn định đi dạo phố đây."
Xem ra cuộc sống của họ khá vui vẻ.
Đường Nguyệt lải nhải dặn dò, vai trò mẹ con như bị đảo ngược: "Lúc đi dạo phố, cha mẹ thấy món nào thích thì cứ mua nhé, mua xong cứ bảo con trả cho."
"Mẹ biết rồi, thôi nhé, cha mẹ chuẩn bị ra ngoài đây."
Thôi được.
Sau khi hai bên dặn dò rồi, mẹ Đường Nguyệt cúp máy. Cô nhìn lịch sử trò chuyện, theo lý thì cô đã có thể yên tâm nhưng câu nói lạc quẻ của Chung Tiểu Thi cứ vang vọng trong đầu, khiến cô thấp thỏm không chịu được.
Cô không tin Chung Tiểu Thi chỉ buột miệng nói bừa, cô không dám cược.
Thế là Đường Nguyệt quyết định về nhà một chuyến, vừa hay cô cũng nhớ cha mẹ.
Cô mua vé trong đêm, chuẩn bị hành lý đơn giản rồi lên xe về nhà, cũng không báo trước chuyện mình sắp về cho cha mẹ biết, muốn tạo bất ngờ cho bọn họ. Nhưng khi cô về đến nhà, cảnh tượng đầm ấm náo nhiệt không hề xảy ra, thay vào đó là một căn nhà vắng lặng lạnh lẽo, không có người ở.
Vậy mà hai người bọn họ cũng không ở nhà.
Đường Nguyệt hoang mang, chẳng biết khi nào cha mẹ sẽ về. Cô đi rửa mặt trước, sau khi thay quần áo xong, bèn leo lên giường nằm, vừa xem điện thoại vừa vểnh tai nghe ngóng tiếng động nơi huyền quan.
Có lẽ đi xe đường dài mệt mỏi, về nhà nằm nhoài trên giường, Đường Nguyệt như mất hết gân cốt, cô chìm trên chiếc giường êm ái cùng giấc mộng trong bất giác.
Đến khi cô tỉnh lại, bầu trời ngoài cửa sổ đã hửng sáng.
Cô dụi đôi mắt nhập nhèm, bước xuống giường, vào nhà vệ sinh, giải quyết xong thì mơ màng bước ra.
Khi đi ngang qua phòng của cha mẹ, cửa không đóng, cô vô thức nhìn vào trong rồi sững người. Như bị một xô nước lạnh xối từ đầu xuống chân, cảm giác buồn ngủ lởn vởn trong đầu lập tức tan biến ngay tức khắc.
Trong phòng không có người, giường được trải phẳng, rõ ràng tối qua không có ai ngủ ở đây, chứng tỏ cha mẹ cô đã đi cả đêm.
Cha mẹ Đường không thích ngủ ở bên ngoài qua đêm, trừ phi phải đi du lịch ở chỗ xác. Nhưng nếu đi du lịch thì chắc chắn bọn họ phải báo cho Đường Nguyệt biết trước.
Đường Nguyệt vội vã gọi điện thoại cho bọn họ, chỉ nghe giọng nữ máy móc thông báo điện thoại đã tắt máy. Cô thay quần áo, định đến những nơi cha mẹ thường đi để tìm, nếu vẫn không tìm được, cô sẽ báo cảnh sát.
Khi sắp đến cổng chung cư, một bà dì trung niên đang đẩy xe đi chợ chào hỏi cô.
"Đường Nguyệt đấy hả, cháu về khi nào đấy?"
Đường Nguyệt nhận ra đây là dì Vương hàng xóm, thân thiết với cô từ bé, tuy lòng hoi lo nhưng cô vẫn dừng bước: "Cháu về hôm qua ạ."
Cô đang định hỏi dì Vương có gặp cha mẹ mình hay không, ai ngờ dì Vương lại chủ động nhắc đến bọn họ.
"Bệnh của mẹ cháu có nặng lắm không? Bà ấy còn phải ở bệnh viện bao lâu nữa? Dì không gặp bà ấy suốt một thời gian rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!