Sau khi ăn xong, các bạn học bàn nhau muốn chuyển địa điểm, đến KTV hát karaoke rồi đi ăn đồ nướng. Dù Đường Nguyệt đã từng chối tham gia tiếp thì khi về đến nhà cũng đã là mười giờ tối, sức cùng lực kiệt rồi.
Cô ấn công tắc đèn ở huyền quan, đèn chớp sáng lên rồi nhanh chóng vụt tắt, cả phòng lại chìm trong bóng tối kèm theo một tiếng "tách" khẽ khàng.
Đường Nguyệt thử bật tắt vài lần, bấy giờ cô mới chắc chắn là đèn hỏng.
Cô đứng bất lực trong bóng tối một lúc, cảm giác mệt nhoài chợt ập đến như thủy triền khiến thần kinh của cô mờ mịt lạ thường. Cuối cùng, cô cố lê thân người đi đến phòng khách, bật ngọn đèn khác, căn phòng lại được chiếu sáng.
Cô ngồi phịch xuống sofa, chẳng muốn làm gì nữa, chỉ cần lẳng lặng ngắm trần nhà thôi cũng vui rồi.
Ngày mai hẵng tính. Đến ngày mai là lại qua một ngày, rồi mọi thứ sẽ dần trở nên tốt hơn thôi.
Cô nói với bản thân như thế.
Hôm sau, Đường Nguyệt dậy sớm, cô ăn sáng rồi quét tước sạch sẽ từ trong ra ngoài, lau sạch sàn nhà đến độ soi được cả mặt.
Buổi chiều, cô ra ngoài mua bóng đèn. Trên đường về nhà, khi đi ngang qua siêu thị, cô dừng bước. Chẳng biết nghĩ ngợi thế nào, cô bước vào trong.
Siêu thị đông nghịt người mua sắm, vừa chen chúc vừa ồn ào. Khu rau củ quả tươi ngon bắt mắt, Đường Nguyệt cẩn thận chọn một số món, khi ra khỏi siêu thị thì hai tay đã xách đầy túi đồ ăn.
Về đến nhà, Đường Nguyệt xắn tay áo lên định tự thay bóng đèn. Dù cô đã đứng trên ghế nhưng vẫn không với tới chiếc đèn, cô bèn kê cái bàn, đặt ghế lên bàn rồi leo lên ghế, thế mới đủ cao.
Lúc mới vừa leo lên, Đường Nguyệt còn hơi sợ, sợ mình bất cẩn mà ngã thì toang ngay. Từng hành vi cử chỉ và tốc độ của cô đều chậm hơn mấy lần so với lúc thường, như thể làm thế sẽ đảm bảo giữ thăng bằng tốt hơn.
Cô vặn bóng đèn từng vòng một, tháo chiếc đèn dính bụi xuống rồi thay cái mới, ánh sáng đèn mới hơi chói mắt.
Xưa kia, Đường Nguyệt từng làm nũng với Hướng Cẩn: "Một trong những ưu điểm của việc có người yêu là chúng ta có thể thản nhiên để người kia giúp đỡ mình."
Hướng Cẩn đã đáp lại thế nào ấy nhỉ?
Đường Nguyệt nhớ đến nụ cười rạng rỡ trên mặt anh: "Được, có gì cần anh làm thì em cứ nói cho anh biết."
Nhưng bây giờ...
Đường Nguyệt khẽ cụp mắt, ném bóng đèn cũ vào thùng rác.
Thấy không, dù bây giờ chỉ có một mình thì cô cũng sống tốt như trước thôi.
Đường Nguyệt định giải quyết bữa tối bằng sủi cảo. Cô dùng máy xay ép rau chân vịt lấy nước, rồi trộn với bột làm thành bột nhào. Chờ bột nghỉ xong, cô chia thành từng phần nhỏ, cán thành vỏ bánh, cho nhân vào rồi gấp lại, hai tay bóp nhẹ, khay sủi cảo tròn vo đã xong.
Nước trong nồi đã sôi, tiếng ục ục vang liên tục, sau khi thả sủi cảo vào, chúng trồi lên sụp xuống trong dòng nước, tỏa hơi nóng hôi hổi.
Đường Nguyệt chọn một cái đĩa thật đẹp chuyên dùng để chứa sủi cảo chín. Cô rót dấm vào đĩa nhỏ, đây là loại dấm được mẹ gửi từ quê nhà đến, là đặc sản quê cô. Vì là thương hiệu nhỏ nên dấm này chỉ được bán ở quê và những khu vực lân cận, không thể mua được ở nơi như Giang Thành.
Đường Nguyệt gắp một cái sủi cảo, chấm dấm chua rồi cho vào miệng, hương thơm của nấm hương và vị ngon ngọt của nhân thịt bùng nổ trên đầu lưỡi, nước sốt tan ra trong khoang miệng.
Rõ ràng tâm trạng chùng tới đáy, nhưng lại bỏ công sức ra làm sủi cảo từ đầu, đến khi cho vào miệng, Đường Nguyệt lại thấy ngon hơn mình nghĩ, trong một giây phút nào đó, cơ thể như được kích hoạt thêm lần nữa. Đường Nguyệt thầm nghĩ, dù có xảy ra chuyện gì cũng nên ăn uống no nê mới được.
Chiếc điện thoại di động trên bàn vang lên một tiếng ngắn gọn, Đường Nguyệt cầm lên, phát hiện có người gửi lời mời kết bạn wechat.
Nguồn hiển thị là tìm qua số điện thoại, không để lại tin nhắn nào. Đường Nguyệt do dự một lát rồi ấn chấp nhận.
Cô ấn vào khung chat của người kia, định gửi một dấu chấm hỏi nhưng người kia lại trả lời ngay như thể vẫn luôn chờ tin cô.
[Cô làm cái gì thế? Lề mề mãi mới chấp nhận kết bạn, rề rà thật đấy.]
Rõ ràng chỉ có dòng chữ này được gửi đến nhưng Đường Nguyệt như nghe thấy tiếng nói quen thuộc vang lên bên tai.
[Chung Tiểu Thi?]
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!