Lần đầu Đường Nguyệt gặp gỡ Hướng Cẩn là ở buổi tuyển thành viên mới của câu lạc bộ.
Khi ấy, anh là sinh viên xuất sắc của khoa Kiến Trúc, là thiên tài nổi danh trong trường, dù là người không màng đến những tin đồn xoay quanh trường lớp như cô cũng từng nghe đến tên anh.
Nếu không vì tham gia cùng một câu lạc bộ, có lẽ suốt đời bọn họ chẳng liên quan gì đến nhau.
Kể ra cũng đúng dịp, vào lúc học năm nhất, Đường Nguyệt không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào. Mãi đến khi học năm hai, cô mới chợt nhận ra, đáng lẽ mình nên tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa của trường hơn, thế là cô mới chọn một câu lạc bộ đọc sách
- thứ cô thấy hứng thú.
Đường Nguyệt đang chăm chú xem lại những bức ảnh hoạt động của câu lạc bộ thì chợt nghe thấy có tiếng ồn ào đang dần gần mình hơn. Cô quay đầu lại, phát hiện quầy hàng vốn vắng người, giờ đã đông nghịt từ khi nào.
Cô nghe được tiếng các nữ sinh đang bàn tán rôm rả trong sự phấn khích.
"Hướng Cẩn đến đây đó!"
"Người cầm đơn đăng ký kia chính là anh ấy."
"Đẹp trai quá!"
Đường Nguyệt vô thức nhìn về phía nhân vật chính được mọi người nhắc đến.
Hướng Cẩn mỉm cười dịu dàng, hai mắt nheo lại cong cong, khóe môi khẽ nhếch. Khi thấy ánh nhìn của cô, anh nghiêng đầu qua, bóng hình cô phản chiếu trong đôi mắt hẹp dài kia.
"Bạn gì đó ơi, bạn cũng muốn gia nhập câu lạc bộ của bọn tôi sao?" Anh đưa tờ đơn đăng ký cho cô.
"Đúng, đúng thế." Đường Nguyệt nhanh nhẹn cầm lấy tờ giấy mỏng manh, nói năng lắp bắp như thể đầu lưỡi bị mèo cắn phải.
Ngoài thông tin cá nhân cơ bản, trên tờ đơn đăng ký còn yêu cầu liệt kê danh sách những quyển sách yêu thích và viết cảm nhận về một quyển sách vừa đọc gần đây. Qua sàng lọc, cuối cùng chỉ có một số ít người có thể tham gia vào câu lạc bộ, Đường Nguyệt là một trong số đó.
Sau khi gia nhập vào câu lạc bộ, Đường Nguyệt phải công nhận là Hướng Cẩn rất lóa mắt. Số lượng sách anh đã đọc nhiều một cách đáng kinh ngạc so với những sinh viên khác, anh còn sở hữu góc nhìn độc đáo về những quyển sách mình từng đọc, nhiều lần khiến người khác hiểu lầm anh là sinh viên khoa Văn.
Không chỉ có mặt đúng giờ trong mỗi lần hoạt động, anh còn hoàn thành xuất sắc các nhiệm vụ do câu lạc bộ giao. Trong mắt mọi người, anh vừa giỏi giang vừa dịu dàng, gần như hoàn hảo.
Có đôi lúc, Đường Nguyệt cảm thấy Hướng Cẩn tham gia vào câu lạc bộ này rõ là phí tài. Người như anh có thể tỏa sáng ở bất kỳ nơi đâu. So với câu lạc bộ đọc sách, đáng lẽ anh nên tham gia những câu lạc bộ hàng đầu, có lợi cho lý lịch học sinh của mình hơn
- ví dụ như câu lạc bộ tranh luận hoặc báo chí.
Nhưng dẫu có thế nào, giờ đây bọn họ cũng đã ở nơi này, rồi Đường Nguyệt cũng phải trao đổi, hợp tác với anh.
Khi làm việc chung, hai người cũng không nói gì nhiều, vào những lúc cần nhau, bọn họ luôn ngầm hiểu ý giúp đỡ nhau, sau đó thì cảm ơn và mỉm cười. Đôi khi, hai người cũng sẽ trò chuyện vài câu về quyển sách mình vừa đọc gần đây, bầu không khí nhẹ nhàng, thoải mái ấy khiến người ta cảm thấy thư giãn.
Mối quan hệ này thay đổi vào cuối năm ba.
Một cơn mưa to trút xuống cả Giang Thành, Cục dự báo thời tiết gửi vài tin nhắn cảnh báo liên tục, nhắc nhở mọi người hạn chế ra ngoài.
Sáng sớm hôm ấy, Đường Nguyệt và rất nhiều hành khách bị mắc kẹt ở nhà ga Giang Thành.
Lúc đầu, cô không nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, thậm chí còn thảnh thơi ăn uống ở McDonald's. Nhưng rồi khi thời gian dần trôi đi, những dòng chữ màu đỏ thông báo hoãn chuyến tàu trên bảng lịch trình nhà ga. Vì trời mưa to đêm nay nên nhiều đoàn tàu tạm ngưng hoạt động. Đường Nguyệt bất lực nhìn chuyến tàu cô đi bị hoãn từ 30 phút thành 310 phút.
Trong nhà ga chật kín người, rất nhiều hành khách đơn giản là ngồi xuống cầu thang hoặc trên chiếu. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà Đường Nguyệt đã xem bảng lịch trình mấy lần, lòng cô sốt ruột khôn xiết.
Cô ngồi ở vị trí gần lối đi, bên trái là một người đàn ông trung niên. Hẳn là do tàu bị hoãn chuyến nên gã thấy buồn chán, bắt đầu chủ động nói chuyện với cô.
Đường Nguyệt ngại phớt lờ người ta, lòng lại chẳng thấy hứng thú gì để nói, bèn đáp bừa "ừ à" qua quýt, ai cũng thấy được thái độ có lệ của cô.
Vậy mà người đàn ông trung niên kia không hề bỏ cuộc, vốn là gã đang nhắc tới những chuyện linh tinh như thời tiết, ai ngờ bỗng dưng lại chuyển chủ đề, hỏi đến chuyện cá nhân của Đường Nguyệt.
"Em bao nhiêu tuổi rồi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!