Chương 29: Sau này cô còn có thể thích ai khác nữa không?

Sau lần gặp ấy, Chung Tiểu Thi không chủ động tìm cô nữa, người khuấy lên bao nhiêu sóng to gió lớn lại lặn tăm, cứ thế biến mất khỏi cuộc sống của cô.

Đường Nguyệt muốn sáng tạo một mẫu trang điểm mới nhưng lại không có cảm hứng. Chẳng biết là vì uể oải trong công việc hay là vì trước đó đã xảy ra quá nhiều chuyện, khiến đầu óc quá tải. Những sản phẩm cô thiết kế đều là bình mới rượu cũ, cô không muốn đăng chúng lên mạng.

Nhưng rốt cuộc thì cuộc sống cũng đã trở về quỹ đạo êm đềm như trước, đẩy người ta về phía trước từng bước một mà chẳng hề cho ai một cơ hội từ chối, đến nỗi có những lúc khiến Đường Nguyệt nghi ngờ: phải chăng tất cả những gì đã xảy ra trước kia đều chỉ là giấc mộng?

Cú điện thoại của Vương Giai Tuệ như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng. Khi nhận được điện thoại của cô ấy, Đường Nguyệt đang họp lớp với bạn bè.

Lớp trưởng cấp ba hiện nay đang làm ăn phát đạt ở Giang Thành, chủ động đề xuất tổ chức buổi họp mặt, ai ở Giang Thành đều phải đến. Đường Nguyệt từ chối mãi chẳng được nên chỉ đành cố gượng đến chơi

Địa điểm gặp mặt là một nhà hàng cao cấp. Khi Đường Nguyệt đến nơi, mọi người đã tụ tập đông đúc, bầu không khí ồn ào náo nhiệt bao phủ cả căn phòng lớn rộng rãi.

Thấy cô, lớp trưởng đứng dậy chào hỏi nhiệt tình, mời cô ngồi tùy ý.

"Đường Nguyệt, nhìn cậu không khác gì lúc trước cả, chẳng thay đổi gì hết."

Lớp trưởng thì thay đổi, thiếu niên sáng sủa ngày trước, giờ đã biến thành... anh mập sáng sủa, rất có tiềm năng làm ông chủ.

Đường Nguyệt mỉm cười, cô nhìn quanh, đối chiếu tên với khuôn mặt từng người.

"Năm ngoái tớ thăng chức nên bây giờ lương một năm là con số này." Một người đắc ý giơ tay ra hiệu, khiến mọi người xung quanh ồ lên kinh ngạc.

Có người thì ủ dột, nhưng vẫn cố mạnh miệng: "Tôi cảm thấy A Cổ vẫn còn hy vọng."

Những bạn học có gia đình thì hào hứng trò chuyện về con cái.

"Con cậu uống loại sữa nào thế, giới thiệu cho tớ với."

"Năm ngoái cậu cũng sinh con hả? Bé trai hay bé gái?"

Đường Nguyệt ngồi giữa nhóm người, vì cô quá im lặng nên trông lạc lõng với đám đông xung quanh, cô cũng chẳng tham gia vào những chủ đề nói chuyện của mọi người. Thời gian kéo theo những thay đổi to lớn, những người từng vui đùa năm nào nay đã bị cuộc sống kéo giãn ra, có người đi quá nhanh, có người lại quá chậm.

Cú điện thoại của Vương Giai Tuệ đến đúng lúc, giúp Đường Nguyệt có cái cớ tạm rời khỏi buổi họp mặt.

Hành lang trống vắng không người, những chiếc đèn lụa trên trần toả ánh sáng ấm áp dịu nhẹ.

Đường Nguyệt vừa bắt máy, vẫn chưa kịp nói chuyện thì đã nghe thấy tiếng nói tức giậ của Vương Giai Tuệ vang lên: "A Nguyệt, cậu có quen biết Chung Tiểu Thi không?"

Sao Giai Tuệ lại biết đến Chung Tiểu Thi?

Đường Nguyệt cố nén lòng khó hiểu, trả lời câu hỏi trước đó của cô ấy: "Cũng coi như là quen biết, cô ta và Hướng Cẩn là bạn chơi từ bé, Hướng Cẩn coi cô ta như em gái."

Vương Giai Tuệ khựng lại, nghi ngờ nói: "Bạn chơi từ bé, nghe mờ ám ghê, chỉ là em gái thật sao?"

Đường Nguyệt: "... Sao bỗng dưng cậu nhắc đến cô ta?"

"Tớ vừa đụng độ này." Có vẻ là Vương Giai Tuệ cáu lên thật rồi, cô ấy nã súng liên thanh, kể lể một tràng không cho ai thở: "Tớ và Chu Tử Yến đi tham quan triển lãm kiến trúc, ở đó có tác phẩm do Hướng Cẩn thiết kế. Một cô gái đi đến rồi nhìn chằm chằm vào mô hình đó, tớ cứ tưởng đó là fan của Hướng Cẩn, định nói mấy câu chào hỏi, ai ngờ cô ta lại nói mình là bạn gái của Hướng Cẩn."

"Cô ta mà là bạn gái của Hướng Cẩn, thế cậu là ai?"

Đúng là tác phong của Chung Tiểu Thi.

Chắc là vì trải qua chuyện tương tự nên phản ứng của Đường Nguyệt còn bình tĩnh hơn trong mong đợi: "Rồi sao nữa?"

"Thì bọn tớ cãi cọ chứ sao nữa, tớ nói người bạn thân Đường Nguyệt của tớ mới là bạn gái Hướng Cẩn, ai ngờ cô ta cười khẩy với tớ." Vương Giai Tuệ hậm hực: "Cô gái kia tự giới thiệu mình là Chung Tiểu Thi, nói cậu cũng biết đến cô ta, bảo tớ không tin thì cứ hỏi cậu."

"Nào ngờ cậu lại nói cô ta chỉ là em gái của Hướng Cẩn, vậy cô ta lừa tớ ở hội triển lãm à? Cô ta được lợi gì chứ?"

Đường Nguyệt mím chặt môi trong im lặng, cô vẫn không hiểu Chung Tiểu Thi có mục đích gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!