Chương 28: Buồn đau cũng thật dịu dàng

Nghĩ đến những gì Chung Tiểu Thi nói, trái tim của Đường Nguyệt chợt đập bình bịch: "Cô ta gặp tôi rồi, còn nói với tôi là Hướng Cẩn chưa từng chết."

"Không thể nào!" Lý Tử Ngang nhíu mày, lập tức bác bỏ ngay.

Đúng thế, Đường Nguyệt cũng có phản ứng tương tự khi đối diện với Chung Tiểu Thi ở quán cà phê.

"Sao có thể chứ!"

Những lời Chung Tiểu Thi làm người ta rất sốc, nhưng lý trí của Đường Nguyệt vẫn còn đó. Cô đã tham dự lễ tang của Hướng Cẩn, nhìn thi thể của Hướng Cẩn bị đưa đi hỏa thiêu, đây là sự thật không thể chối cãi.

Chung Tiểu Thi gõ xuống bàn: "Cô có thấy thi thể của anh ấy không? Có dám chắc chắn cái xác đó là Hướng Cẩn thật không? Cô tin là Hướng Cẩn sẽ qua đời dễ như thế à?"

Những câu hỏi dồn dập khiến Đường Nguyệt á khẩu, không thể đáp lời. Vì khi nghĩ kĩ lại, đúng là cô không thấy xác của Hướng Cẩn. Vì đau lòng nên cô chỉ đứng ngoài cửa nhà xác. Vào lúc đám tang diễn ra, linh cữu vẫn đóng chặt, thi thể được đưa vào lò thiêu cũng bị quấn trong tấm vải trắng.

Nhưng đó là chuyện rất bình thường, huống chi, dù cô không nhìn thấy, không xác nhận thì cũng có người thấy mà.

"Sự nghèo nàn đã giới hạn trí tưởng tượng của cô, cô không thể nghĩ ra những chuyện người giàu làm được đâu." Chung Tiểu Thi nhìn cô bằng ánh mắt mỉa mai: "Có tiền sai khiến quỷ ma cũng được, chắc cô đã từng nghe thấy câu tục ngữ này rồi nhỉ?"

Đường Nguyệt khó giấu được vẻ hoảng hốt.

Sao mọi chuyện lại đi đến nông nỗi này rồi? Rõ ràng cô vốn chỉ đến đây để gặp bạn trên mạng thôi.

"Một tay cha Hướng Cẩn lo cho lễ tang của anh ấy, sao ông ấy không biết Hướng Cẩn còn sống hay không..."

Chung Tiểu Thi cắt lời Đường Nguyệt, dường như cô ta cũng ghét người đàn ông trung niên đó, cô ta bĩu môi nguýt dài: "Cha anh ấy là một tên khốn, hai cha con bọn họ không hòa thuận với nhau, anh ấy muốn thoát khỏi sự kiểm soát của ông ta lâu rồi. Giả chết là một cách hay."

Đường Nguyệt thầm nghĩ, ngay cả biên kịch xuất sắc cũng chẳng viết được cái cảnh hoang đường đến thế.

"Tôi thấy cô tội nghiệp nên mới báo cho cô biết tin này, nhưng tôi cũng biết dù mình có công khai chuyện này thì đám người các cô cũng chẳng tin." Thấy ánh mắt Đường Nguyệt khẽ chớp, Chung Tiểu Thi ngẩng cằm đầu khiêu khích: "Đường Nguyệt, như những gì tôi đã nói đấy, Hướng Cẩn chỉ chơi qua đường với cô thôi nên anh ấy sẽ không nói chuyện này cho cô biết đâu.

Chỉ có tôi mới biết c quan trọng như vậy thôi."

Cuối cùng Đường Nguyệt không nhịn được nữa: "Cô cứ luôn mồm nói Hướng Cẩn chưa chết, vậy cô có thấy một Hướng Cẩn còn sống hay không?"

Chung Tiểu Thi rất dứt khoát: "Giờ còn chưa phải lúc, đến khi Hướng Cẩn sắp xếp xong xuôi mọi chuyện thì anh ấy sẽ tới tìm tôi."

...

Sau khi nghe hết mọi chuyện, không ngoài dự đoán, Lý Tử Ngang cũng không tin.

"Chắc là vì Chung Tiểu Thi không chấp nhận được sự thật là Hướng Cẩn đã đi... nên mới như vậy." Anh ấy nói khéo, không nói thẳng bốn chữ "tinh thần bất ổn" ra.

"Tôi thấy được thi thể của Hướng Cẩn ở nhà xác." Lý Tử Ngang nhắm mắt lại trong đau đớn khôn nguôi: "Vì gặp tai nạn nên mặt cậu ấy bị thương rất nặng, nhưng sau khi vệ sinh thì vẫn có thể thấy được hình dáng ban đầu, rõ ràng đó là Hướng Cẩn."

Lý Tử Ngang là bạn thân lâu năm của Hướng Cẩn, làm gì có chuyện không nhận ra anh được.

"Đường Nguyệt, cô đừng để tâm đến lời nói của Chung Tiểu Thi, cô ta cố ý nhắm vào cô đây." Lý Tử Ngang ngập ngừng: "Có vài lời tôi không nên nói, nhưng mà... Hướng Cẩn chưa từng thích cô ta."

Đường Nguyệt cố nở nụ cười gượng: "Ừ, tôi biết rồi."

Sau khi tiễn Lý Tử Ngang đi, Đường Nguyệt ngã ngồi xuống sofa. Cô cũng không biết bây giờ mình đang cảm thấy thế nào.

Cô biết những gì Chung Tiểu Thi nói rất vớ vẩn, nên khi nghe Lý Tử Ngang xác nhận thi thể kia là Hướng Cẩn, cô không hề bất ngờ. Nhưng đã có một thứ gì đó âm thầm chôn sâu trong lòng cô.

Quả thế.

Giả chết để thoát thân gì đó, làm sao có thể xảy ra ở đời thực được?

Huống chi Hướng Cẩn sẽ không làm được chuyện lừa dối người khác như vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!