Chương 27: Chung Tiểu Thi tới tìm cô sao?

Sau khi về nhà, Đường Nguyệt đổ bệnh.

Mới đầu chỉ là hơi đau đầu, cô không để ý cho lắm, mãi đến lúc một cơn choáng váng ập đến, khiến thế giới bỗng chốc chìm vào bóng tối như mất điện.

Đường Nguyệt cảm thấy thân thể nặng trĩu, ý thức mơ hồ dần mất đi.

Đến khi tỉnh táo lại, Đường Nguyệt nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà. Bầu trời vốn tươi sáng ngoài kia đã tối dần, thế mà cô đã nằm một mình đến khi trời tối.

Lòng cô chỉ thấy chua xót.

Cô cố gắng gượng dậy, đầu vẫn đau lắm, cô lục lọi khắp nơi tìm thuốc uống, nỗ lực rửa mặt bằng ý chí rồi mới về giường nằm lại.

Chẳng mấy chốc, thuốc cảm đã bắt đầu phát huy tác dụng. Khi sắp chìm trong giấc ngủ, cô mơ màng nhớ ra lần trước cô bệnh, là do Hướng Cẩn chăm sóc cô.....

Khi Đường Nguyệt tỉnh dậy lần nữa thì trời đã sáng, ánh nắng gay gắt chói mắt chiếu vào, đánh thức cô.

Giấc mơ kỳ lạ đã tan biến thành không khí ngay khi cô mở mắt ra, khi đầu óc dần tỉnh táo, cô không còn nhớ rõ trong mơ có gì nữa.

Đường Nguyệt nằm ì trên giường, vẫn chưa dậy.

"Reng reng." Đấy là tiếng chuông cửa.

Nói thật là bây giờ, cô không nghĩ ra có ai tới tìm mình, chỉ mong không phải gõ nhầm cửa.

Đường Nguyệt bất đắc dĩ ngồi dậy, đi ra ngoài. Khi mở cửa ra, bóng dáng cao lớn của người đàn ông chắn mất ánh sáng bên ngoài, cô sửng sốt vì gương mặt quá đỗi quen thuộc kia.

Cô nắm chặt tay nắm cửa, ngạc nhiên đến nỗi á khẩu trong chốc lát.

"Sao anh lại đến đây?" Cuối cùng cô tìm lại được giọng nói của mình.

"Chuyện này phải hỏi cô đấy." Lý Tử Ngang mỉm cười bất đắc dĩ: "Cô nhắn những tin nhắn kỳ lạ cho tôi, gọi lại thì cô không nghe máy, tôi sợ cô gặp chuyện gì nên tới đây xem sao."

Tin nhắn? Tin nhắn gì?

Tuy vẫn không hiểu gì nhưng Đường Nguyệt vẫn mời Lý Tử Ngang vào nhà trước. Cô tìm điện thoại, sau khi mở khóa màn hình, giao diện tin nhắn hiện ra trước mắt cô.

[Thôi cứ kết thúc như thế đi.]

[...? Mạng kiếp sau quan sát.]

[Tôi cảm thấy không... muốn chết.]

Tất cả đều là những dòng tin lộn xộn.

Đường Nguyệt lướt màn hình điện thoại, giờ mới nhớ ra là mình từng tỉnh dậy lúc nửa đêm, còn cầm điện thoại để xem có tin nhắn quan trọng gì chưa đọc hay không.

Sau đó cô không nhớ thêm chuyện gì nữa, chắc hẳn lúc cô mơ màng thì đã ấn nhầm bàn phím, gửi mấy tin lộn xộn này đi.

Sau khi Lý Tử Ngang đọc tin, vì lo lắng nên anh ấy mới đến đây.

Lòng Đường Nguyệt chợt thấy áy náy.

"Xin lỗi anh, chúng là do tôi ấn nhầm thôi, chắc khi đó tôi mệt quá." Đường Nguyệt ái ngại: "Hại anh đi uổng công chuyến này."

Lý Tử Ngang không thấy phiền, trái lại, anh ấy còn quan sát cô.

"Nhìn cô có vẻ không khỏe."

Đường Nguyệt vô thức sờ mặt: "Vậy sao? Tối qua tôi vừa bị sốt nhẹ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!