Giây phút nghe thấy cô gái kia giới thiệu tên mình, bỗng dưng, Đường Nguyệt đã hiểu hết.
Vậy mà là cô ta, hóa ra chính là cô ta.
Thanh mai của Hướng Cẩn, con gái của dì Lan – người Hướng Cẩn kính trọng nhất.
Lần đầu tiên Đường Nguyệt nhìn thấy tên của Chung Tiểu Thi trong một tình huống rất tình cờ. Khi ấy, cô làm rơi điện thoại đâu đó trong nhà, tìm mãi không thấy nên mượn điện thoại của Hướng Cẩn để gọi vào máy mình, lần theo tiếng chuông để tìm.
Cũng vì cơ hội này, cô đã vô tình thấy được lịch sử cuộc gọi của Hướng Cẩn. Lịch sử cuộc gọi mới nhất cho thấy anh đã gọi điện thoại suốt gần hai tiếng với một người tên là Chung Tiểu Thi.
Ngay cả người bạn gái như Đường Nguyệt cũng chưa từng gọi điện thoại với Hướng Cẩn lâu đến thế, vả lại vừa nhìn cái tên Chung Tiểu Thi này thì đã biết đây là con gái.
Lòng Đường Nguyệt run lên, nhưng cô không tức giận, cũng không chất vấn anh, mà trả điện thoại lại cho Hướng Cẩn như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nếu chỉ vì một lịch sử cuộc gọi như thế mà nghi ngờ lung tung thì rõ là không tin Hướng Cẩn.
Huống chi, cô cũng tin rằng Hướng Cẩn sẽ không mập mờ với cô gái khác khi đã có người yêu, chắc hẳn phải có lý do nào đó nên bọn họ mới gọi điện thoại lâu đến thuế.
Rồi chẳng bao lâu sau, Đường Nguyệt lại nghe thấy cái tên này, lần này là Hướng Cẩn chủ động nhắc đến. Đã sắp tới sinh nhật của anh nên anh đặt bàn trong phòng riêng tại một nhà hàng trước, bảo là muốn giới thiệu một người làm quen với Đường Nguyệt.
"Em ấy tên là Chung Tiểu Thi, con gái của dì Lan, anh coi em ấy như em gái vậy."
Sau khi mẹ Hướng qua đời, dì Lan gánh vác trách nhiệm của một người mẹ, đã chăm sóc chu đáo cho Hướng Cẩn. Hướng Cẩn coi con gái bà ấy là em mình cũng là chuyện đương nhiên.
Nhưng khi đến ngày hẹn, Đường Nguyệt và anh cùng chờ ở nhà hàng cả nửa tiếng vẫn mãi chưa thấy bóng dáng của Chung Tiểu Thi đâu.
Chắc không có chuyện gì xảy ra chứ?
Đường Nguyệt khó kìm được nỗi lo lắng cho cô gái mình chưa từng gặp này.
Hướng Cẩn gọi điện thoại cho Chung Tiểu Thi, điều bất ngờ là chuông chỉ mới vừa reo là người ở đầu dây bên kia đã bắt máy rồi. Đường Nguyệt ngồi cạnh, nghe loáng thoáng có tiếng con gái vọng tới.
Cô vô thức cầm ly nước lên nhưng chỉ nhấp môi rồi thôi.
"Em ở đây đấy? Sao em còn chưa tới nữa?"
"Vậy được, em đi chơi vui nhé."
"Không được." Chẳng biết cô gái nọ nói gì, Hướng Cẩn lập tức đáp ngay, chẳng do dự chút nào: "Anh không tới đâu."
Sau khi cúp máy, Hướng Cẩn gọi nhân viên phục vụ đến để gọi món, vừa lật menu anh vừa giải thích với Đường Nguyệt: "Chúng ta ăn trước đi, Tiểu Thi không đến."
"Sao thế?" Cô khó hiểu.
Trong lúc gọi món, Hướng Cẩn nói với cô: "Tiểu Thi nói có một chàng trai hẹn em ấy đi chơi, em ấy đồng ý rồi. Mãi đến khi anh gọi điện thoại đến thì em ấy mới nhớ ra là có hẹn với chúng ta."
Là vậy thật ư?
Cô ta quên hay cố ý?
Suy nghĩ chỉ mới chợt lóe lên trong đầu thì Đường Nguyệt đã giật mình. Cô tệ quá, sao lại suy nghĩ về người khác như vậy chứ?
Cô vẫn nghe thấy tiếng Hướng Cẩn vang lên bên tai: "Tiểu Thi nói sẽ hẹn lại lần sau, còn bảo anh đưa em về, hỏi anh có muốn tới chỗ em ấy hay không, anh không đồng ý."
Anh mỉm cười: "Anh và em ở đây, em ấy không tới thì coi như chúng ta đi hẹn hò thôi, anh đến chỗ em ấy làm gì cơ chứ."
Hướng Cẩn gọi vài món khoái khẩu của Đường Nguyệt rồi trả menu lại cho nhân viên.
Ở ngoài chiếc cửa sổ sát đất, bầu trời như được phủ tấm nhung đen, ánh đèn pha lê trong nhà hàng càng trở nên lộng lẫy, lấp lánh chói mắt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!