Nói thật là khi thấy cha của Hướng Cẩn đứng dưới lầu, lòng Đường Nguyệt rất ngạc nhiên. Rồi khi ông ấy đề nghị đưa cô đến tập đoàn Hướng thị, cô hoàn toàn ngơ ngác.
Cô mơ màng leo lên chiếc xe dài sang trọng kia, đến tòa cao ốc tập đoàn với cha Hướng, đi thang máy VIP lên thẳng tầng cao nhất. Mãi đến lúc bước vào văn phòng, Đường Nguyệt mới hoàn hồn.
Văn phòng này rất rộng, rộng hơn cả nơi Đường Nguyệt sống, rộng đến nỗi có thể cưỡi ngựa, nhưng căn phòng rộng đến thế cũng chỉ là một văn phòng thôi.
Cha Hướng ngồi xuống rồi chỉ tay về phía chiếc sofa đối diện ông ấy, hờ hững nói với Đường Nguyệt: "Ngồi đi."
Người ta luôn cảm thấy áp lực mỗi khi đứng ở nơi như thế này, Đường Nguyệt ngồi xuống nhưng hai nắm tay lại siết chặt trên đầu gối.
Cô nhìn cha Hướng, nhìn kỹ mới thấy ông ấy trông còn mệt mỏi hơn trong tưởng tượng, nếp nhăn trên mặt cũng nhiều hơn.
Thư ký gõ cửa bước vào, khẽ đặt ly nước lên bàn trà, Đường Nguyệt ngước lên nhìn, để rồi ngơ ngác khi thấy rõ gương mặt của cô gái kia. Đó là một cô gái trông rất giống mẹ của Hướng Cẩn, hệt như nữ diễn viên kịch nói tên Mạc Giai mà cô từng thấy.
Tìm thế thân hay là sưu tập mỹ nhân? Tại sao một người như vậy lại là cha của Hướng Cẩn?
Đường Nguyệt lại càng thấy ghét người đàn ông trước mắt mình.
"Tôi luôn muốn gặp riêng cô, để xem cô có sức hấp dẫn gì khiến Hướng Cẩn điên đảo thần hồn như vậy."
Đường Nguyệt phải nhíu mày trước cái giọng điệu khó chịu kia, cô định cứng cỏi phản bác nhưng lại chợt nghe thấy nửa câu sau của người đàn ông.
"Tôi giới thiệu cô gái khác cho nó, nó từ chối ngay, còn bảo nếu phải kết hôn thì vợ của nó sẽ chỉ có cô."
Vì kinh ngạc, con ngươi của Đường Nguyệt trợn to, cô hoàn toàn không biết gì về chuyện này.
"Nhưng tôi không thể chấp nhận một cô gái như cô làm vợ con trai mình được, cô không thể giúp đỡ được gì cho Hướng Cẩn trong sự nghiệp." Nói đến đây, dường như cha Hướng sực nhớ ra sự thật là con mình đã mất.
"Nhưng tôi vẫn muốn biết, cô thật sự yêu Hướng Cẩn sao?" Bỗng dưng, ánh mắt của người đàn ông trung niên trở nên sắc bén, ông ấy nhìn chằm chằm vào Đường Nguyệt: "Nếu cô yêu nó, tại sao cô lại tỏ ra bình tĩnh như thế trước cái chết của nó?"
Gì cơ?
Đường Nguyệt giật mình, đầu rối bời như tương vì câu nói ấy, ì ạch tiêu hóa nội dung của nó. Ý của ông ấy là cô không yêu Hướng Cẩn sao?
Vừa nghĩ đến chuyện này là Đường Nguyệt đã bị tức run người.
Bản thân ông ấy chẳng làm tròn bổn phận người cha tốt thì có tư cách gì phán xét tình cảm của cô dành cho Hướng Cẩn? Lấy thứ gì để tự do mình cái quyền kết luận như vậy?
Suýt chút nữa thì cô đã chất vấn ông ấy, nhưng vì thư ký gõ cửa quá đúng lúc, cắt ngang cơ hội lên tiếng của cô.
"Thưa chủ tịch Hướng, có người tìm ngài."
Giọng nữ ngọt ngào vừa dứt, một người đàn ông hơi khom lưng đã chen vào cửa.
"Em rể à." Cơ mặt của ông ta xô lệch vào nhau, nở nụ cười vừa rạng rỡ vừa chói mắt.
Nghe tiếng gọi này, Đường Nguyệt vô thức nhìn người đàn ông kia, tuy cha Hướng đào hoa, ong bướm vờn quanh nhưng cô chưa từng nghe tin ông ấy tái hôn.
Chẳng lẽ... đây là cậu của Hướng Cẩn sao?"
Đường Nguyệt giật mình, chẳng biết tại sao khi vừa nhìn thấy ông ta là cô đã vô thức tránh xa.
Cha Hương vẫn ngồi yên không nhúc nhích, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ: "Chu Phong, anh đến đây làm gì?"
Mãi đến tận lúc này, Đường Nguyệt mới cảm nhận được khí thế của người có quyền cao chức trọng lâu năm từ cha của Hướng Cẩn.
Chu Phong xoa tay rồi nịnh nọt lấy lòng: "À... dạo gần đây tôi hơi túng, cậu có thể cho tôi mượn năm triệu được không?"
"Năm triệu?" Cuối cùng, vẻ ngạc nhiên chợt hiện lên trong mắt cha Hướng: "Anh vừa lấy năm triệu từ một tháng trước mà, anh dùng nhanh đến vậy sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!