Chương 23: Hệt như gà mẹ

Thời gian thấm thoát trôi qua, hai người từng mặn nồng say đắm nay đã rơi vào kết cục sinh ly tử biệt.

Sau khi tiễn Hướng Cẩn đoạn đường cuối cùng ở nhà tang lễ, cuộc sống của Đường Nguyệt như trở về với quỹ đạo ban đầu, nhưng chỉ có một mình cô biết mọi việc không phải thế.

Ngày nào thức giấc, cô cũng cảm thấy thân thể nặng trịch, chỉ biết làm việc một cách máy móc, ăn cơm ngủ nghỉ đều tăm tắp như một cái máy, mà lòng cô trống rỗng hệt như một kẻ không có trái tim.

Mãi đến một tích tắc nào đó, bỗng dưng cô nhớ ra sự thật là Hướng Cẩn đã mất, trái tim cô trở về với thân thể ngay vào giây phút ấy, cứ chìm dần xuống đáy vực rồi biến mất vào sáng hôm sau lúc cô tỉnh giấc.

Mọi thứ cứ lặp đi lặp lại như thế.

Người đã mất chẳng xuất hiện ở thế giới này nữa nhưng người và vật liên quan đến anh vẫn còn đó. Sau khi tạm biệt ở nhà tang lễ, Lý Tử Ngang chủ động hẹn gặp Đường Nguyệt, nói là Hướng Cẩn có để lại vài món đồ ở chỗ anh ấy, anh ấy muốn đưa cho cô.

Cô nên nhận chúng chứ nhỉ?

"Không được, anh giữ lại đi." Đường Nguyệt từ chối, cô từ chối quá nhanh và cũng ngạc nhiên với chính bản thân mình.

Nhưng Lý Tử Ngang vẫn kiên quyết: "Tôi cảm thấy đưa chúng cho cô thì ổn hơn."

Sau một khoảng lặng kéo dài, cuối cùng Đường Nguyệt vẫn đồng ý, cô hẹn gặp anh ấy ở cổng công viên trung tâm.

Đường Nguyệt đến nơi đúng giờ, nhưng cô lại không thấy bóng dáng Lý Tử Ngang đâu. Cứ tưởng anh ấy có chuyện đột xuất gì đó mới đến muộn nên cô cũng chẳng giục.

Cứ thế, qua nửa tiếng sau, mãi đến khi Lý Tử Ngang gọi điện thoại đến.

"Đường Nguyệt, cô tới rồi hả?" Tiếng nói của Lý Tử Ngang vang lên qua ống nghe điện thoại, lẫn trong tiếng rè rè, nghe có phần mất tiếng: "Chờ mãi không thấy cô nên tôi hơi lo."

Hả?

Đường Nguyệt ngẩng đầu nhìn xung quanh, người qua kẻ lại liên tục nhưng không có bóng dáng quen thuộc kia.

"Nhưng tôi đang đứng ở cổng mà." Cô hoang mang đáp.

Lý Tử Ngang khựng lại: "Sao tôi không thấy cô?"

Hai người nhắn tin với nhau mới biết công viên trung tâm có cả cổng chính và cổng phụ. Đường Nguyệt rất ít đến công viên này nên đinh ninh rằng chỉ có mỗi cổng phụ, còn Lý Tử Ngang thì chờ ở cổng chính.

May mà anh ấy gọi điện thoại đến, nếu không, cả hai đã phải chờ trong vô ích thêm một lúc nữa.

Sau khi biết được vị trí của Đường Nguyệt, Lý Tử Ngang vội vàng chạy tới. Anh ấy mặc một chiếc áo gió màu kaki, khi chạy áo bay phấp phới, thân hình cao lớn nổi bật giữa đám đông.

Thấy Đường Nguyệt, vẻ mặt căng thẳng của Lý Tử Ngang mới dần thả lỏng, tóc anh hơi rối, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.

Anh ấy cầm lấy khăn giấy Đường Nguyệt đưa, cười bất đắc dĩ đáp: "Coi bộ sau này chúng ta phải nói rõ địa điểm gặp mặt hơn một tí mới được."

"Xin lỗi anh, khi đó tôi cũng không để ý." Đường Nguyệt hơi xấu hổ, cô chỉ vào quán cà phê ở gần đó: "Anh muốn gọi gì, tôi mời."

"Không cần đâu." Lý Tử Ngang xua tay: "Tôi ngồi nghỉ chút là được."

Hai người ngồi xuống một chiếc ghế dài ở gần đó, Đường Nguyệt cầm lấy túi giấy từ tay Lý Tử Ngang, trong đó là hai đĩa nhạc than và vài quyển sách, được bảo quản rất kỹ, có thể thấy chủ nhân từng rất quý chúng.

Đường Nguyệt nhìn vào túi, ngón tay trắng bệch khẽ gập, khép miệng túi lại.

"Cảm ơn anh đã đưa đồ của... Hướng Cẩn cho tôi." Cô vô thức tránh né từ di vật.

Hôm nay là một ngày nhiều mây, không có tia nắng nào. Đường Nguyệt nhìn chằm chằm vào hoa văn trên túi giấy một lúc, cô không biết phải nói gì trong lúc này.

Chủ đề nói chuyện giữa hai người chỉ có Hướng Cẩn mà thôi.

"Cô ổn chứ?" Lý Tử Ngang hạ giọng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!