Chương 22: Êm đềm trôi đi

Đường Nguyệt đứng dậy rót một ly nước, khi cô quay lại, đã thấy Hướng Cẩn khẽ cau mày.

"Chẳng phải lúc trước đã duyệt rồi sao?" Hướng Cẩn nói chuyện với người ở bên kia đầu dây.

Cô tò mò quan sát vẻ mặt của anh, khác với sự dịu dàng khi mỉm cười, lúc không cười, anh mang một vẻ sắc lạnh, thu lại hết mọi góc cạnh nhưng vẫn toát lên khí chất xa cách. Ví dụ như bây giờ, anh đang bàn chuyện công việc, gương mặt nghiêng lạnh lùng kia có phần xa cách, làm cô thấy ngỡ ngàng.

"Tại sao lại đòi sửa nữa, mà hạn chót còn là trưa mai?"

Đường Nguyệt đang uống nước, cô sơ ý nên bị sặc, bèn vội quay đầu đi, ho khan liên tục đến nỗi hai mắt cũng rơm rớm. Hướng Cẩn quay phắt lại với ánh mắt lo lắng, anh ngồi thẳng tắp rồi vươn tay nhẹ nhàng vỗ lưng giúp cô đỡ sặc.

Hành động giữa hai người rất tự nhiên, thân mật.

Hình như người ở đầu dây bên kia còn đang nói gì đó, nhìn Hướng Cẩn không vui cho lắm, anh đáp vài tiếng rồi cúp máy.

Thấy Đường Nguyệt đã thở bình thường, lòng anh thả lỏng nhưng khi nhớ đến những gì nghe qua điện thoại, anh hơi ngập ngừng: "Nguyệt Nguyệt, bên phía khách hàng vừa gửi vài ý tưởng chỉnh sửa, anh phải về văn phòng ngay."

Rõ ràng anh đã nói là sẽ đi ăn lẩu cùng cô, nhưng bây giờ cảm giác áy náy trỗi dậy trong lòng Hướng Cẩn.

Lúc Hướng Cẩn gọi điện thoại, Đường Nguyệt đã có linh cảm như thế.

Lẩu thì bao giờ ăn chẳng được.

Cô gật đầu hiểu chuyện: "Không sao, anh mau đi cho kịp."

Cô không thể để đồng nghiệp và khách hàng chờ đợi một mình Hướng Cẩn.

"Không chỉ có anh, sau này em cũng sẽ bận rộn, ai cũng phải tự cố gắng." Đường Nguyệt cổ vũ anh, khiến vẻ mặt căng thẳng của Hướng Cẩn dịu đi ít nhiều.

Hướng Cẩn vừa đến văn phòng thì đã nghe thấy tiếng ồn vì các đồng nghiệp phàn nàn liên tục. Anh véo ấn đường, không nói gì thêm, bây giờ anh chỉ mong có thể kết thúc công việc rồi về chứ chả muốn gì hơn.

Bàn phím bị gõ lọc cọc đến độ sắp bốc khói, Hướng Cẩn nhìn chằm chằm vào máy tính, chưa từng nghỉ chút nào nhưng khối lượng công việc quá lớn vẫn chiếm của anh không ít thời gian.

"Hướng Cẩn, cậu làm xong rồi hả?" Hướng Cẩn vừa đứng dậy thì đồng nghiệp ngồi cạnh đã chú ý đến anh, cất giọng pha chút ghen tị khó nhận ra: "Giỏi ghê, thảo nào sếp chọn cậu."

Giọng đầy vị chua.

Vốn dĩ, anh ta mới là ngôi sao sáng trong văn phòng này, cũng sắp thăng chức rồi, ai ngờ nửa đường lại có một kẻ như Hướng Cẩn nhảy ra

- thoáng cái đã trở thành tâm điểm của sự chú ý, thậm chí hiệu suất tăng ca còn cao hơn anh ta.

Nhìn xung quanh, không khó để thấy tất cả mọi người đều tăng ca trong sự uể oải, cũng có vài người vò mẻ lại còn sứt, cố tình kéo dài thời gian kiếm thêm phí tăng ca. Chỉ có Hướng Cẩn là làm việc dứt khoát, nhanh gọn.

Hướng Cẩn tắt máy tính, ở nụ cười nhạt nhòa: "Tôi chỉ muốn về sớm thôi."

Không muốn nói nhiều gì nữa.

Mối quan hệ giữa anh và đồng nghiệp luôn giữ mức phẳng lặng như nước, không xung đột nhưng cũng chẳng thân thiết. Trái lại, đồng nghiệp nhớ ra chuyện anh có bạn gái nên tỏ vẻ hiểu được.

Khi Hướng Cẩn vừa đến văn phòng, vài đồng nghiệp nữ lén lút khen anh gì mà văn nhã như ngọc, đẹp trai vô song. Tuy là nghe ứa gan nhưng rõ ràng đó là sự thật không thể phủ nhận.

Chỗ ngồi của anh ta ở ngay cạnh Hướng Cẩn. Trong khoảng thời gian ấy, thường có đồng nghiệp nữ vờ lảng vảng gần đây, thậm chí ngay ca cô gái anh ta thầm mến cũng dành ánh mắt ưu ái cho Hướng Cẩn. Mãi đến sau này, Hướng Cẩn thản nhiên nhắc đến chuyện mình đã có bạn gái, các đồng nghiệp nữ tan nát con tim mới tính là êm xuôi.

Khi đồng nghiệp đang thả hồn lên mây, Hướng Cẩn đã dọn dẹp xong đồ của mình, chuẩn bị rời văn phòng: "Tôi đi trước nhé."

Khi anh rời khỏi văn phòng thì đã là đêm khuya, ánh đèn neon nhấp nháy chiếu lên gương mặt Hướng Cẩn, khiến anh trông khó đoán.

Muộn thế này rồi, chắc hẳn Đường Nguyệt đã ngủ. Ban đầu anh định về nhà trọ của anh, không quấy rầy giấc ngủ của cô, nhưng chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, Hướng Cẩn lại cất bước tiến về phía nhà trọ của cô.

Trong màn đêm, căn nhà nơi cô sống nằm yên ắng ở đó, chỉ còn lác đác vài khung cửa sổ sáng đèn. Cây cối xanh tốt dưới ánh đèn vàng dịu dàng, thoảng hương hoa thơm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!