Chương 21: Định khi nào sẽ kết hôn?

"Dì Lan." Hướng Cẩn thân mật choàng tay ôm vai Đường Nguyệt, giới thiệu cô với người trong cuộc gọi video: "Đây là Đường Nguyệt, người yêu của cháu."

Chậm rãi kể tên cô, lại còn nhấn mạnh rõ ràng, chỉ hai chữ đơn giản thốt ra từ đầu lưỡi đã cho thấy thái độ nghiêm túc của anh.

"Nguyệt Nguyệt, đây là dì Lan, là bạn thân của mẹ anh khi bà còn sống."

Trong giây phút nhìn thấy Đường Nguyệt, dì Lan lập tức mừng rỡ, cô gái trẻ mỉm cười dịu dàng, nhu mì và ngoan ngoãn là kiểu hình mẫu mà các bậc cha chú trong nhà đều thích.

"Cháu chào dì Lan ạ." Ngay cả giọng nói cũng thật ngọt ngào, êm tai.

Dù chỉ gặp qua màn hình nhưng dì Lan đã có thể nhạy bén nhận ra sự khăng khít giữa Hướng Cẩn và cô gái này. Đúng như lời Shakespeare nói, tình yêu còn khó che giấu hơn cả tội giết người.

"Ôi chao, đúng là một cô bé đáng yêu." Dì Lan kêu lên, không giấu nổi ánh mắt yêu thích, rực rỡ và lấp lánh tựa ánh mặt trời: "Dì rất vui khi được gặp cháu!"

Trước đây, Đường Nguyệt còn thấp thỏm, không biết dì Lan này có soi mói mình hay không. Nào ngờ bà ấy lại thân thiện đến vậy, cũng giúp cô bình tĩnh hơn.

Tuy dì Lan khoác lên mình bộ quần áo sang quý, nhưng dường như tính cách lại rất xởi lởi. Bà ấy hắng giọng, gần như không thể kìm được giọng nói hưng phấn: "A Cẩn, hai đứa quen nhau bằng cách nào thế? Vừa gặp đã yêu hay là ở chung lâu ngày sinh tình?"

Tuy là hỏi Hướng Cẩn nhưng Đường Nguyệt đứng cạnh vẫn nghe được, sau khi nghe xong, cô hơi xấu hổ.

Thật ra cả cô và Hướng Cẩn đều có phản ứng giống nhau. Hướng Cẩn bất đắc dĩ, khó kìm chút bối rối trong lời nói: "Dì Lan ơi, mới giới thiệu thôi mà dì đã bắt đầu tra hỏi rồi."

Đôi mắt dì Lan sáng lên đầy sốt sắng: "Vậy hai đứa quen nhau bao lâu rồi?"

Thấy vành tai Hướng Cẩn đỏ ửng cả rồi, Đường Nguyệt cảm thấy bản thân cô không thể đứng yên im lặng được, bèn chủ động đáp: "Tụi cháu quen nhau vào kỳ nghỉ hè cuối năm ba đại học ạ."

"Chuyện tình gà bông học đường lãng mạn đây mà!" Chẳng biết dì Lan đang tưởng tượng cái gì, nhìn bà ấy hài lòng lắm: "Không còn gì tốt hơn, cuối cùng Hướng Cẩn đã tìm được cô gái mình thích. Ban đầu dì cứ tưởng tên nhóc này sẽ ở giá đến già, còn định tác hợp..."

Dì Lan dừng câu chuyện, lại vui sướng mà rằng: "Như bây giờ cũng tốt rồi, hai đứa định khi nào sẽ kết hôn?"

Hả? Kết hôn?

Đầu Đường Nguyệt như ù đi, suýt nữa nghĩ mình nghe nhầm.

Giờ bàn chuyện kết hôn, hình như sớm quá rồi nhỉ?

"Dì Lan ơi!" Hướng Cẩn sốt ruột nói.

Dì Lan giả vờ che miệng, nháy mắt với Đường Nguyệt: "Nó dễ xấu hổ, nghe người ta nói vậy là ngại ngay."

Đường Nguyệt không nhịn được nữa, cô bật cười khúc khích. Dì Lan này đúng là một người thú vị, lúc thì thẳng thắn đến nỗi đỏ mặt, lúc lại hài hước khiến người ta không khỏi bật cười.

Mãi đến khi cả hai sắp đầu hàng, dì Lan mới chấm dứt cuộc gọi video trong sự tiếc nuối. Đường Nguyệt và Hướng Cẩn đều thở phào nhẹ nhõm, hai người nhìn nhau, bất chợt đều bật cười.

"Lắm lúc dì Lan... nhiệt tình lắm."

Nhiệt tình đến mức khiến người ta cảm thấy thân thuộc, nhưng đôi khi cũng sẽ làm người ta ngộp thở.

Hai người đi du thuyền về nơi xuất phát, có người đang bận rộn trang trí sân khấu, hỏi ra mới biết, tối nay sẽ có tiệc lửa trại.

"Chúng ta tham gia chứ?" Hướng Cẩn hỏi ý cô.

Đường Nguyệt mỉm cười gật đầu: "Được!" Đã chơi rồi thì phải chơi tới cùng!

Khi màn đêm buông xuống, lửa trại được thắp sáng, ngọn lửa nhảy múa theo làn gió. Quanh đó toàn là những người trẻ tuổi, ai cũng vui vẻ nhảy múa tự do, biến bờ biển thành sàn nhảy ngoài trời. Đường Nguyệt và Hướng Cẩn cũng hòa vào đoàn người.

Đây là lần đầu tiên Đường Nguyệt nhảy múa ở nơi công cộng, tuy chỉ là lắc lư tùy ý nhưng nhiều lần cô không theo kịp nhịp điệu. Hướng Cẩn tinh ý, cũng chầm chậm đung đưa, làm cho hai người trông khá lạc quẻ giữa đám đông.

Đường Nguyệt xấu hổ, cô hạ giọng: "Có phải nhìn chúng ta ngốc lắm không anh?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!